Hai anh em ấy, TAGUSARI bros., bước vào hành trình ngự trị của cảnh sát không phải bằng khát vọng bảo vệ công lý chung, mà bằng một thù cừu cháy bỏng được khắc sâu vào xương tủy. Kẻ đã cướp đi mạng sống của cha mẹ họ – những người mà chúng nhớ là luôn bình an, những người đã che chở cho chúng từ buổi bình minh đầu đời – đã vụt mất khỏi lưới trừng phạt chỉ vì một kẽ hở vô cùng tàn nhẫn của pháp luật: hai ngàn bốn trăm tiếng đồng hồ. Chỉ còn đúng hai ngày nữa trước khi lời kết tội cuối cùng đổ xuống đầu kẻ sát nhân đó buộc phải được gỡ bỏ như thể chẳng bao giờ tồn tại. Hai ngày đó trở thành cái chết bằng thép, một con dao găm cứa vào tim mỗi khi bình minh lên. Lẽ ra giờ đây kẻ ác kia phải đau khổ trả giá trong xiềng xích của nhà tù, nhưng giờ đây nó tự do tung hoành, nhếch mép cười khẩy vào công lý và vào chính sự đau đớn không nguôi của TAGUSARI bros. Trớ trêu thay, chính sự tuyệt vọng trước sự vô lý đó lại châm ngòi cho quyết tâm sắt đá trong họ: để trở thành cảnh sát. Không phải để gánh vác nhiệm vụ chung, mà để tự tay mình dập tắt con quỷ kia, để mang nó ra trước ánh sáng bằng mọi giá, để chứng minh rằng công lý không thể chết yểu vì một mốc thời gian vô tri. Sức mạnh tinh thần và thể chất căng như dây đàn của họ được dồn nén vào từng bước huấn khắc khắc nghiệt ở trường cảnh sát. Không phải vì lý tưởng cao đẹp, mà vì cơn giận và nỗi đau đang gào thét đòi trả giá. TAGUSARI bros. trở thành những gã săn mồi lặng lẽ, đôi mắt sắc như dao luôn dò tìm từng dấu vệt dù mong manh nhất từ vụ án cũ. Họ phân tích lại mọi tài liệu, cào bới qua những chứng cứ tưởng chừng đã được đóng hộp, lắng nghe những lời đồn đại hắt hủi trên phố thị. Mỗi manh mối dù nhỏ li ti, mỗi cái tên lơ thơ ngẩn ngơ được đồn đại có liên quan, đều trở thành ngọn lửa trong đêm lạnh giá của cuộc săn lùng họ. Họ biết kẻ giết cha mẹ mình đang ở đâu, dù chỉ là một bóng ma ẩn mình trong đám đông, và chúng sẽ không bao giờ buông tha. Dường như mỗi giờ trôi qua dưới sự sàng lọc của luật lệ đều là một sự xúc phạm thêm với ký ức cha mẹ đã khuất. Đối với TAGUSARI bros., việc trở thành cảnh sát không chỉ là một nghề nghiệp, mà là một nghi lễ. Một lời thề im lặng được cất giữ trong mỗi bước đi, trong từng lần lục hồ sơ, trong từng đêm thao thức bên cạnh chiếc huy chương bị xước mà cha để lại. Sự tồn tại của chúng giờ đây gắn liền với sự sụp đổ của kẻ sát nhân đó. Truy tìm kẻ đã thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật bốn năm trước không chỉ là nhiệm vụ, mà là mục đích duy nhất, là hơi thở, là lý do khiến chúng không tự đầu hàng trong biển泪 nước mắt. TAGUSARI bros. đang xây dựng lại luật lệ riêng của mình: một nơi mà tội ác không có ngày hết hạn. Và chúng sẽ là những người thi hành bản án cuối cùng.