Mùa đông năm 1939, khói lửa chiến tranh bao trùm ngôi làng nhỏ ven sông.
Tầm Quan, thanh niên côi cút từng trải qua những ngày tháng phiêu bạt, vật lộn giữa cơn đói khát cùng cực của dân làng. Khi nhật bản chiếm đóng, mọi thứ càng trở nên hỗn loạn. Lương thực cạn kiệt, dịch bệnh hoành hành. Những căn nhà đất trống trơn, người sống co ro trong bóng tối còn người chết không đủ gỗ làm quan tài. Giữa lúc tuyệt vọng ấy, Tầm Quan lần theo tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ sắp chết trong hầm trú ẩn, vô tình vấp phải chiếc hòm gỗ mun nứt vỡ bên bờ sông. Thứ bên trong không phải gạo hay thuốc men, mà là một pho tượng đồng đen kỳ dị – mặt người thân rắn, trên trán khắc hàng chữ cổ như máu.
Huyền thoại xưa hóa thành lời nguyền.
Kẻ trộm đồ đình việc làng đột nhiên xuất hiện. Chỉ một đêm sau khi Tầm Quan đào được cổ vật, bảy người trong đội tuần tra nhật bản bị giết chết trong đồn bốt, xác chết khô cong như bị hút cạn sinh khí. Lính Nhật điên cuồng lùng sục, tên chỉ huy Sakurai tin rằng dân làng giấu kho báu. Chúng treo cổ già trẻ trên cây đa đầu làng, buộc Tầm Quan đứng nhìn. Trước cảnh tượng ấy, pho tượng đồng trong túi anh bỗng nóng rực như thiêu đốt. Tiếng thì thào từ ngàn năm vọng lại trong đầu: "Mầm sống nuôi linh hồn, linh hồn nuôi quyền lực…"
Bóng tối siêu nhiên và lưỡi lê thép va vào nhau.
Tầm Quan nhận ra – cổ vật không phải vũ khí giúp họ sống sót. Nó là con dao hai lưỡi. Những bóng ma trắng bắt đầu lảng vẳng ban đêm, xương cốt dưới lòng sông rung chuyển. Trong khi Sakurai truy lùng pho tượng để hiến tế cho nghi thức hắc ám thì lũ quạ đen kéo đến từng đàn che kín mặt trời. Người làng hoảng loạn, kẻ cắp cổ vật bị xâu xé bởi chính dòng họ mình. Giữa vòng vây của những kẻ thù cả hữu hình lẫn vô hình, Tầm Quan bất ngờ được một thiếu nữ áo đen bí ẩn cứu giúp. Cô ta tự xưng là hậu duệ của tộc người canh giữ "Linh Hồn Tượng", đến để ngăn thảm họa diệt vong.
Máu và bùa chú nhuộm đỏ bến nước.
Liên minh giữa Tầm Quan và người lạ mặt hình thành trong ghẻ lạnh. Đổi lại sự giúp đỡ, cô gái bắt anh dẫn đường xuống hầm mộ cổ dưới chùa làng – nơi pho tượng đã trốn thoát sau vụ thảm sát. Tầng đất sụt xuống, lộ ra cả thế giới ngầm kinh hoàng: hàng trăm xác ướp mặc giáp sắt quỳ gối hướng về chiếc quách đá khổng lồ. Khi Sakurai ập vào với đám lính cùng súng đạn, mọi chuyện vỡ ra. Pho tượng chính là chìa khóa phong ấn Đại Tư Tế của vương quốc bùa chú bị lãng quên. Chạm vào quách thánh, thây ma bắt đầu cử động.
Từ kẻ chạy trốn thành hạt nhân nổi loạn.
Tầm Quan giật pho tượng đồng từ tay Sakurai, máu từ vết đâm sau lưng chảy dọc cánh tay nhuộm thẫm cổ vật. Ánh mắt anh đỏ quạch, gào thét như điên loạn khi hàng trăm sinh mạng làng quê hiện về. Linh hồn người chết nhập vào tượng đồng, năng lượng hủy diệt bùng lên thiêu rụi lũ quân nhật. Nhưng cái giá kinh khủng hơn: cả làng chìm trong biển lửa xanh lè, ma quỷ thoát khỏi mồ chôn. Tầm Quan biết hắn đã thả ra thứ không thể kiểm soát. Tay anh siết chặt lưỡi dao găm, nhìn người thiếu nữ áo đen biến thành yêu quái mắt trắng dã, thở gấp: "Đây không còn là chuyện của mạng sống nữa, mà là cuộc chiến giữa người và quỷ."
Tầm Quan đứng giữa ranh giới mong manh.
Tiếng đại bác từ căn cứ nhật gầm lên, thu hút cả linh hồn hung dữ phía chân trời. Trong hỗn loạn ấy, anh nhớ rõ lời dặn của ông già mù trước khi chết: "Thế lực nào trỗi dậy, giải pháp nằm ở chính kẻ khai mở." Tầm Quan cắn răng xé áo buộc chặt pho tượng sau lưng, phi thân về phía bếp lửa đang thiêu xác lũ lính. Cổ vật – thứ từng cứu đói làng anh bằng những giấc mơ lương thực – giờ đang đòi ăn chính mạng sống của chủ nhân. Nhưng không sao cả. Nếu sinh mạng mình có thể nhốt lại lũ quái vật dưới lòng đất, thì cái chết không là gì.
Bước vào lửa, Tầm Quan mỉm cười.