Đêm buông xuống núi Bưởi lúc nào không hay. Gió lồng qua khe đá thở dài như tiếng rên của quỷ đói, quất vào tấm bảng gỗ mục bên đường: "Cấm phép thuật. Máu đổi máu." Quán trọ Vân Thất chông chênh trên vách núi Bất Pháp, nơi truyền thuyết kể rằng Tân Chú Kim Cô - thứ bảo vật đủ sức trói cả thiên la địa võng - đang chờ bậc hữu duyên. Những bóng đen lầm lũi chui vào tửu quán như côn trùng tìm ánh đèn. Khăn choàng Tây Vực che kín nửa mặt gã thương nhân mắt xếch, nhưng không giấu nổi vết sẹo chằng chịt dưới cằm. Tiếng xúc xắc lọc cọc từ góc tối, nơi lão già mù gõ nhịp bài "Thập bát ma lai" bằng đũa cả. Mùi rượu nồng sực quyện với hương trầm thối rữa. "Chém gió ba chén rượu, đoạt mạng một nụ cười." Giọng chủ quán khàn khàn cắt ngang bóng tối. Tay hắn xòe ra năm chiếc thẻ bài màu máu khô. Sáu con người. Ba đêm. Ai giết ai còn sống sẽ đụng chạm tới lời nguyền núi Bất Pháp - kẻ sống sót duy nhất mới được núi linh thiêng chỉ đường đến Tân Chú Kim Cô. Trong góc khuất nhất, Tôn Ngộ Không siết chặt bát cơm gạo lẫn sỏi. Đầu đội nón lá rách tả tơi che hầu mao sói xồm. "Sư phụ ngồi sát vách đá", hắn thì thào. Đường Tăng gật gù lẩm bẩm kinh văn, chiếc pháp y cũ đã nhuộm màu áo vải thường. Ba Giới cố ép đôi má bánh bao không đỏ bừng khi thấy bồn thịt chó sôi ùng ục trên bếp lửa. Lão già mù bỗng lắc chuỗi hạt dài. "Người Tây Vực sát thổ đã uống sa mạc". Một tên mặc áo lông lừa đứng phắt dậy, móng tay đen kịt đâm thẳng vào cổ họng gã lái buôn sẹo cằm. Nhưng chẳng có pháp thuật nào xảy ra - chỉ tiếng xương gãy khô khốc. Máu bắn lên trần quán. Luật núi thiêng đã thành hình: sinh mệnh mới là đạo thuật tối thượng. Sát Nhân Lang hí hửng với chiếc thẻ "lang tinh" trong tay, không thèm nhìn thi thể đang co quắp. Hắn không ngờ dưới lớp giả trang Bát Giới thảm hại, Tôn Đại Thánh đang gặm nát que tăm tre. Vòng vàng Tân Chú Kim Cô ai đó thủ sẵn trong quán này. Chó má chắc còn đẫm mùi như xác thương nhân Tây Vực kia. Hắn gạt nước miếng. Trò chơi của ma quỷ mới chỉ nứt vỏ.