Phòng Kỹ thuật Hình sự, Cục Công an thành phố Vân Tịch, nơi ấy như một pháo đài lặng lẽ giữa nhịp đập gấp gáp của đô thị. Những vụ án tưởng chừng vô phương cứu chữa, những màn kịch tội ác được dàn dựng khéo léo như bóng ma – tất cả đều dồn về đây, chất đống trên bàn làm việc của đội trưởng Lãnh Khải Minh. Gã đàn ông gầy guộc với đôi mắt sâu hoắm ấy chẳng bao giờ nói nhiều, nhưng mỗi đường gân trên gương mặt khắc khổ đều như in hằn dấu vết của hàng trăm vụ án chưa kịp khép lại.
Dưới tay hắn, biệt đội điều tra cứ như một bản giao hưởng lệch nhịp mà kỳ diệu thay vẫn ăn khớp đến từng nốt trầm. Diệp Khiêm – chàng "pháp y sống" với khả năng đọc vị cái chết qua từng vết thương nhỏ nhất, thường lầm lũi lật từng lớp da thịt tử thi như đang giở những trang sách cũ. Cạnh hắn, Tư Nguyên Long lại là con cáo già của mê cung công nghệ, máy tính trong phòng hắn nhấp nháy ánh xanh lè suốt đêm ngày, như thể chúng đang tự thở bằng ngôn ngữ nhị phân. Rồi đến Tiêu Lỗi, cô gái nhỏ nhắn với nụ cười tươi rói lại khiến bao tên tội phạm cứng họng bởi những cú đấm trời giáng – thứ vũ khí lợi hại nhất của cô chính là khả năng đánh lừa cảm giác đối phương. Và Trương Tử Vu, kẻ lắm mồm nhất đội, luôn khiến căn phòng ngột ngạt nhất bỗng vỡ òa bằng vài câu bông đùa đúng lúc.
Họ gọi mình bằng cái tên đầy ẩn dụ: "Giải mã mật mã tử thi". Nhưng có lẽ, chính câu khẩu hiệu ấy mới thật sự là tấm khiên che chở cho những con người dám đối mặt với phần tối nhất của linh hồn. Như vụ án mang tên "Tàn Tích Của Gió" năm nào – khi những mảnh xương vụn rải rác khắp bờ sông Vân Tịch kể lại câu chuyện kinh hoàng hơn cả lời tiên tri ác độc. Cơn gió nơi hiện trường vẫn rít lên từng hồi, mang theo mùi máu tanh nồng và cả tiếng khóc của oan hồn chưa siêu thoát. Chính Diệp Khiêm là người đầu tiên phát hiện ra thứ bụi trắng dính trên xương sườn nạn nhân không phải cát sông, mà là vụn thạch cao từ xưởng điêu khắc bỏ hoang. Từ manh mối tưởng vụn vặt ấy, cả đội như chó săn đánh hơi thấy mùi máu, lần theo dấu vết để phát lộ cả mạng lưới buôn bán nội tạng chìm sâu dưới lớp vỏ nghệ thuật mỹ miều.
Mỗi lần một vụ án khép lại, trong căn phòng nhỏ cuối hành lang, Lãnh Khải Minh lại đứng im lặng hút hết điếu thuốc này đến điếu khác. Khói thuốc quyện cùng hơi thở dài, như đang cố xua tan mùi tử khí vẫn ám ảnh cả đội suốt nhiều đêm. Hắn hiểu rõ hơn ai hết: phá án không phải trò chơi lắp ráp mảnh ghép, mà là cuộc vật lộn để moi ra những mảng tối đã bám rễ sâu trong tâm can con người. Như cách "Tàn Tích Của Gió" dạy họ bài học đắt giá – đôi khi, thứ gió thổi qua hiện trường tội ác không chỉ mang theo dấu vết, mà còn gào thét những uẩn ức đã bị chôn vùi bởi lớp đất phẳng lì của xã hội.
Khi màn đêm lại buông xuống phố thị ồn ã, ánh đèn xanh lè trong phòng kỹ thuật vẫn nhấp nháy như một lời thề lặng. Ở nơi ấy, kẻ săn bóng tối vẫn miệt mài lật từng trang hồ sơ, bởi họ biết dưới mỗi vụ án được gọi là "kỳ lạ", luôn tồn tại những số phận đang khóc thét đòi công lý.