Dưới ánh đèn sân khấu điện ảnh, hình tượng Tào Tháo – nhân vật lịch sử gây tranh cãi bậc nhất thời Tam Quốc – đã được tái hiện khác lạ trong bộ phim mang tên ông. Không còn là "gian hùng nhất đại" với những mưu đồ chính trị khốc liệt trong biên niên sử, phim Tào Tháo đưa khán giả vào hành trình khám phá những mặt khuất sau lớp vỏ "thủ đoạn, vô tình, máu lạnh". Qua lớp kính lọc nghệ thuật tinh tế, đạo diễn phá vỡ định kiến ngàn năm bằng cách thổi hồn nhân tính vào nhân vật. Trái ngược hoàn toàn với hình ảnh Tào Tháo trong tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa – nơi ông bị phủ bóng bởi danh hiệu "kẻ nổi loạn" – điện ảnh lần này dựng nên một con người đa chiều. Bối cảnh trận chiến dữ dội ở Xích Bích hay mưu lược thống nhất phương Bắc chỉ là nền cho những khoảnh khắc đời thường. Tào Tháo xuất hiện không chỉ là nhà quân sự tài ba mà còn là kẻ biết rung động trước tiếng đàn tơ lòng của kỹ nữ Thái Văn Cơ. Bên ly rượu nồng, ông thả hồn theo khúc nhạc Hồi Phượng Cầu Hoàng chứ chẳng phải âm mưu đoạt châu. Chuyện tình lửa đóm giữa quyền thần và tỳ nữ được chăm chút tỉ mỉ, khiến khán giả chợt nhận ra: dưới lớp giáp trụ lạnh lùng của bậc quân vương vẫn có một trái tim nhân văn, đôi khi bất lực trước cuộc chơi thế sự. Lựa chọn điểm nhìn này không hề phủ nhận lịch sử. Bộ phim công phu dẫn dắt người xem qua thư tịch cổ, kỳ cọ lại những tài liệu bụi phủ để cho thấy Tào Tháo từ góc nhìn của chính người đương thời – một lãnh tụ canh tân, nhà thơ trữ tình, và cũng là con người bằng xương thịt với dục vọng và trách nhiệm. Cảnh ông đối diện người vợ cả Đinh thị trong bệnh tật, hay khoảnh khắc ngậm ngùi khi buộc phải giữ trọng trách mà hy sinh tình riêng, đều khiến nhân vật cứ bỗng gần gũi như kẻ sống cùng ta. Cái tài của phim không nằm ở việc biến gian hùng thành anh hùng, mà cho thấy trong chính mâu thuẫn nội tại gây tranh cãi suốt ngàn năm đã ẩn giấu sự thật về con người. Kịch bản khéo léo cài cắm câu hỏi: Phải chăng lịch sử luôn được viết bởi kẻ thắng thế, và tận cùng của "gian hùng" chỉ là định nghĩa một chiều? Cách đạo diễn xử lý nhân vật Thái Văn Cơ càng thêm sâu sắc – nàng không đơn thuần là nhân tình, mà là tấm gương phản chiếu khát khao tình cảm mà Tào Tháo buộc phải chôn giấu sau mặt nạ quyền lực. Những phân cảnh họ cùng ngâm thơ dưới trăng, hay khoảnh khắc Tào Tháo bất chấp nguy hiểm ra trận đấu kiếm cứu người yêu, đều để lại dư vị khó quên. Khi màn hình khép lại, khán giả nhận ra mình vừa chứng kiến một cuộc đối thoại xuyên thời đại. Phim Tào Tháo không né tránh những toan tính chính trường nhưng dám cho ông một cơ hội giãi bày, không qua lời thoại mà qua hành động dung dị nhất. Có lẽ lịch sử chưa bao giờ kể hết câu chuyện về một con người. Nay, góc khuất này được bù đắp bằng điện ảnh – nơi Tào Tháo không còn là bóng ma trong sử sách, mà hiện lên chân thực như chưa từng.