Tàu Hỏa Titipo (Phần 1):
Mới đây thôi, Titipo – chú tàu hỏa nhỏ với hai toa màu xanh dương sáng lòe – vừa được đưa về Làng Tàu. Ai cũng nhìn nó bằng ánh mắt dò xét. "Con tàu mới ấy liệu có chạy nhanh và ổn định như bác tàu cũ của làng không?", một cụ tàu đã về hưu gõ bánh rền rẹt. Dù được trang bị động cơ hiện đại, Titipo vẫn bị coi là "lính mới", non nớt và thiếu kinh nghiệm.
Sáng hôm ấy, trời Làng Tàu chuyển mưa. Đường ray trơn trượt như được bôi mỡ. Đúng lúc mẹ con cô đầu bếp Bella phải gấp rút ra ga trung tâm để nhận hàng hóa, đoàn tàu chính lại tắc đường vì một toa chở gỗ bị lật. Tiếng còi hối thúc vang lên khắp núi đồi. Titipo từ xa được lệnh xuất phát. "Nhưng mà… làm sao một tân binh như cậu vượt qua đoạn dốc trơn này?", anh Edward – lái tàu kỳ cựu – nhíu mày.
Titipo không nói gì, chỉ im lặng rú còi. Nó cẩn trọng kiểm tra từng mối nối đường ray, giảm tốc độ ở khúc cua nguy hiểm, đồng thời duy trì hơi nước đều đặn. Mỗi mét băng qua, lá cờ đỏ trên đầu tàu lại rung lên như trái tim đang thổn thức. Khi đến nơi, đôi mắt tròn xoe của bé Milo – con trai Bella – sáng bừng lên: "Mẹ ơi, chú tàu mới đã tới đón mình rồi!".
Chuyến đi đầu tiên của Titipo diễn ra êm ru, không một xóc nảy dù mặt đường nhầy nhụa bùn đất. Nhưng liệu lời khen ngợi của Bella và tiếng vỗ tay rời rạc từ hành khách có đủ để xóa đi những nghi ngờ từ những tàu già trong làng? Titipo biết rằng, nó còn cả một chặng đường dài phía trước để chứng minh mình không chỉ là "kẻ may mắn trong ngày mưa gió"…