Tayuan 2, cái tên cứ ngang ngập nơi môi mỗi khi hành khách nhắc đến, không chỉ vì công việc soát vé mà còn bởi một thứ ánh mắt khó tả. Đôi khi sắc lạnh như gương sương buổi sớm, đôi khi lại ấm áp lạ thường, khiến cả nam lẫn nữ, bất kể tuổi tác, đều cảm thấy nhẹ rung động mỗi khi dò xong vé và nhận lại ánh nhìn ấy. Tayuan 2 sống trong dòng chảy lề mề của xe buýt, nơi nhịp hối hả của thành phố tạm dừng, nơi những thân thể lạ bỗng trở nên quá gần nhau.
Chiều nay, xe đặc cứng như hộp cá mòi. Tayuan 2 luồn lách giữa hàng ghế, ngón tay tinh tế quẹt tấm thẻ vé một cách trôi chảy, đôi mắt đào bới từng gương mặt. Khi đến gần lối giữa, một hành khách nữ ngồi co ro cạnh cửa sổ, gương mặt nhỏ bé nhút nhát. Chỉ một cơn rung nhỏ bất chợt của xe, Tayuan 2 vô tình nghiêng người, bờ vai chạm vào bờ vai mỏng manh của cô gái. Lần đầu tiên trong bao lâu rồi, một điện giật không rõ nguồn gốc chạy dọc sống lưng Tayuan 2. Không phải vì va chạm thông thường. Mà vì cảm giác da thịt da contact, vì hơi thở gấp gáp của cô gái vương lại trên cổ Tayuan 2, vì đôi mắt cô ngước lên, long lanh như bể nước mắt, hoảng hốt rồi lại ấp úng mỉm cười một cái rất nhẹ, rất nhanh.
Trên chuyến xe đông đúc ấy, nơi mồ hôi người hòa quyện trong mùi xe cũ, tiếng loa chát chờ, và sự bó bột của thể xác khi không gian bỗng trở thành thứ cầm buộc, một giây phút dường như kéo dài vô tận. Tayuan 2 đứng đó, trái tim dội liên hồi. Hình ảnh cô gái ngồi im, đầu gối ôm chặt lại như vỏ ốc, nhưng ánh mắt vẫn liếc về phía Tayuan 2 khi tưởng không ai để ý, cứ ám ảnh Tayuan 2. Ham muốn, thứ cảm xúc thô mộc mà Tayuan 2 luôn kiểm soát chặt chẽ trong công việc, giờ đây bùng lên cháy bỏng như khói lửa dưới lớp vỏ băng. Nó không chỉ là ham muốn thể xác nơi lòng chật chội, mà còn là một thứ khao khát lạ kỳ – muốn được nhìn thấy cô cười thật sự, muốn được thấy sự nhút nhát ấy tan dần, muốn được tiếp xúc thêm dù chỉ bằng ánh mắt. Tình yêu, với Tayuan 2 vốn dĩ đã là một con dao lưỡi hai dao sắc, giờ lại bén hơn gấp vạn lần trong bối cảnh này, mỗi hành động nhỏ, mỗi cử chỉ đều đủ khiến vết cắt sâu thêm.
Tayuan 2 nhẹ nhàng đi về phía sau, nhưng từng bước như lội ngược dòng. Tay rút về, lòng bàn tay còn ấm nóng vùng da vừa chạm, như bị bỏng. Tayuan 2 hít một hơi thật sâu, cố gắng lắng lại nhịp thình thịch, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng tìm về bóng hình nhút nhát, gieo rắc một mớ hỗn độn trong lòng, khiến cả chuyến xe buýt vốn quen thuộc bỗng trở thành mê cung tình cảm đầy ám ảnh. Tia lửa bùng lên chỉ trong khoảnh khắc tiếp xúc vô tình ấy giờ đã thành ngọn lửa, hun hút ngọn ở sâu thẳm nơi ngực Tayuan 2, chờ đợi một khoảnh khắc nào đó có thể bùng cháy thêm nữa, hay tắt lịm trong sợ hãi và im lặng. Tayuan 2 chỉ còn biết điều khiển bước chân, lo liệu những chiếc vé tiếp theo, như thể thứ gì đó đang rung rinh bên trong, khó nhằn nhưng lại không thể phủ nhận.