Trong buổi nghiêng ngửa binh đao thuộc loạn thế Ngũ đại Thập quốc, ngai vàng như chiếc thuyền mục nát giữa dông bão, triều đại kế tiếp nhau nối tiếp trong tiếng gươm khua loảng xoảng. Lũ lụt Ngòi Vàng chưa ráo thì Lưu Dung đã lập Nam Hán, Chu Ôn xưng Lương bốn phương bụi mịt, chín tần trời xé nát thành mười mảnh hồn sông núi. Loạn quân như cỏ dại bật gốc sau mưa giông, thóc cao hơn đầu người vẫn không đổi nổi chén cơm thiu - cả thời đại lên cơn hấp hối trong tiếng rên của lều tranh xác xơ.
Giữa cảnh tan hoang ấy, ba hướng sao sáng ló rạng từ phương Bắc đến mãi Chiết Giang xa xôi. Tiền Hoằng Thục trưởng thành giữa ruộng dâu mắt mù khói lửa, tay gầy gò từng bới tro tàn tìm hạt thóc cứu đói cho em thơ; Triệu Khuông Dận chinh chiến mười năm vẫn không quên cảnh mẹ già lần mò nhặt rau rừng nấu cháo nuôi đội quân tử trận; còn Quách Vinh suốt đêm ngồi ngắm ngọn đèn dầu leo lét trong doanh trại, nơi tàn quân hắn hắt xì vì áo không đủ ấm. Ba vị minh chủ chưa hẹn mà cùng, chính đống đổ nát lịch sử đã rót vào lòng họ chung một suy nghiệm: Chỉ có bàn tay sắt nắm trọn giang san, trường giang chảy về một mối, mới đưa mầm lúa vươn lên khỏi ba thu nội chiến.
Hành trình Thái Bình Niên chẳng khác nào lội ngược thác. Tiền Hoằng Thục từ đầm lầy Tiền Đường dựng cờ hiệu Phượng Hoàng Vàng, liên tiếp bẻ gãy mười hai trận vây hãm của quân Nam Đường. Triệu Khuông Dận chém tướng Lưu Sùng ở Hàm Dương trong đêm bão tuyết, ấn tướng quân rơi xuống vũng máu đông đặc như son. Quách Vân thì hai lần suýt mất mạng giữa phủ đệ đẫm thuốc độc, hạc đỏ hai bàn tay đổi màu tím ngắt. Những đêm trăng khuyết, ba bóng người đứng trên lầu thành bị đạn chì khắc nham nhở, nghe vọng về tiếng hát ly loạn từ những xóm chài xa. Họ thề với sao Bắc Đẩu chếch mái: "Chưa thấy Thái Bình Niên chói lòa như mặt nhật giữa ngọ, thanh kiếm này chẳng bao giờ lui về vỏ!"
Máu đổ hơn mười thu, ngọn cờ hoàng đạo cuối cùng cắm lên đồi Ngự Dã. Sử sách gọi đó là buổi điểm binh Hồng Trần nhưng mấy ai biết sau chiến thắng, ba vị tướng quỳ trước vô vàn mộ phần vô danh. Thuở âu lo nép trong hào thành, vầng trán họ hằn nếp nhăn vì mộng Thái Bình Niên. Giờ đây khi trống ngũ liên vang lên khắp ải Nam Quan, tiếng trẻ thơ ê a học chữ "Hoà" đầu tiên giữa lớp học mái tranh, mới hiểu thế nào là hạnh phúc đắt giá bằng máu xương.