Bộ phim tài liệu này như một hành trình thầm lặng vào thế giới của những cặp đôi đang vật lộn với hi vọng làm cha mẹ. Điều khiến họ khác biệt không phải chỉ là nỗi ám ảnh về thời gian, mà là một lựa chọn táo bạo: quyết tâm thải độc nhựa ra khỏi cuộc sống hàng ngày, như một liệu pháp tái tạo cơ thể và vũ trụ tinh thần. Họ bắt đầu từ những thứ nhỏ bé và đáng ngờ nhất. Có cặp vợ chồng dùng muỗng xốp mỗi bữa cơm suốt hai mươi năm, giờ phải học cách cầm chiếc muỗng inox nặng trĩu. Có người từng tin rằng nước đóng chai là sự tiện lợi tối ưu, giờ lại đi nhặt nước mưa, đựng trong bể ph闻 cổ, rồi kỳ công đun sôi. Đồ chơi trẻ em bằng nhựa dẻo, cái ly nhựa trong bếp, cả những chiếc khăn giấy tẩm dầu – tất cả đều bị gạch bỏ, thay vào là gỗ, thủy tinh, kim loại. Họ sống trong một thế giới đã bị "cô lập" bởi các vật dụng nhựa, và giờ phải từ từ khoét một lỗ tường để thoát ra. Quá trình này không đơn thuần là tránh né. Nó là một cuộc chiến vật chất và tâm lý. Họ phải kiểm tra kỹ mọi thứ mua, đọc nhãn như đọc bản hiệp ước phức tạp, từ chối cả những món quà ý nghĩa được gửi tặng. Họ tham gia vào những buổi nói chuyện với các nhà khoa học, lắng nghe về các chất điều hòa nội tiết bí mật trong nhựa – những chất có thể mô phỏng hormone, làm nhiễu loạn hệ thống sinh sản. Niềm tin ban đầu bắt nguồn từ một hy vọng e ấp, dần được củng cố bởi những lý thuyết về việc cơ thể, sau khi được thải độc nhựa, có thể phục hồi bản năng tự nhiên. Nhưng bộ phim không chỉ là một bài giảng khoa học. Nó là bức tranh chân dung về sự cô độc. Có những cặp đôi phải đối mặt với sự hoài nghi từ gia đình, từ bạn bè: "Mấy cái này có sao đâu?". Có người phải chịu áp lực tài chính khi chuyển sang các sản phẩm "sạch" đắt đỏ. Họ trải qua những đêm thức trắng, bàn tay nắm chặt, tự hỏi liệu sự hy sinh này có xứng đáng, liệu cơ thể mình có đủ kiên cường để chờ đợi kết quả. Bộ phim theo dõi họ qua những tháng ngày, thậm chí năm. Có cặp đôi may mắn khi phát hiện vấn đề nằm ở yếu tố khác, và hành trình thải độc nhựa trở thành hành trình chữa lành khác. Có người, sau khi giảm tiếp xúc, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn, tinh thần sảng khoái hơn, dù kết quả cụ thể về khả năng mang thai vẫn là ẩn số. Tất cả họ đều đồng ý: đây là một bài học về sự kiên nhẫn và về việc lấy lại quyền kiểm soát cuộc sống từ những thứ tưởng chừng vô hình nhất. Thông điệp cuối cùng không phải là một lời cam kết "cứ thế là sẽ có con". Nó là sự thức tỉnh: rằng khả năng sinh sản, sức khỏe tổng thể, có lẽ đã bị tấn công bởi chính "sự tiện lợi" mà chúng ta tạo ra. Hành trình của họ trở thành lời kêu gọi thầm lặng, đặt câu hỏi về mức độ chúng ta sẵn sàng đánh đổi, để hi sinh một phần thế giới nhựa, lấy lại một phần sức khỏe và hy vọng vốn thuộc về mình.