Khói thuốc xám xịt lẫn với mùi bia hơi chua loét trong quán nhậu vắng khách ở khu Doctores, Mexico City. Romeu ngồi gục đầu trên bàn gỗ nứt nẻ, chiếc còng số 8 treo lủng lẳng trên thắt lưng nhưng chẳng ai thèm để ý nữa—ông ta làm cảnh sát ma túy hai mươi năm, nửa đời người toàn nhận hối lộ từ cartel, giờ cái huy hiệu chỉ là món đồ trang trí vô dụng. Nhưng hôm nay gương mặt ông ta căng cứng khác thường, cái bao tay da cũ kỹ trên tay bóp chặt mảnh giấy dán ảnh một gã đàn ông rằn mặt, đầy sẹo: Javier "El Lobo" Morales, tay buôn người khét tiếng cả Trung Mỹ, truy nã gắt gao bởi cảnh sát Mexico lẫn FBI Mỹ, bỗng dưng biến mất khỏi nơi ẩn náu ở Sinaloa ba tuần trước, để lại mớ xác chết ngổn ngang, rồi vượt Đại Tây Dương đi thẳng tới Galicia, vùng đất tây bắc Tây Ban Nha ven biển.
Gã đi đấy không phải để trốn chạy. Anh trai gã, người từng định cung khai toàn bộ đường dây buôn lậu cho cảnh sát Tây Ban Nha mười năm trước, bị bắn chết trước cửa một quán tapas ở Galicia. Giờ Javier đi tìm kẻ đã ra lệnh giết anh mình, ai cũng biết khi gã tới đó, cả vùng duyên hải bình yên ấy sẽ nổ ra một cuộc chiến đẩm máu.
Romeu không gọi cảnh sát đồng nghiệp, cũng không báo FBI. Ông ta gọi Cid và Alex. Cid là cái gã tự xưng là thám tử tư, nhưng suốt ngày chỉ nhận mấy vụ theo dõi chồng ngoại tình, tìm mèo leo lên cây, chẳng bao giờ đụng đến vụ nào lớn hơn ăn trộm xe máy—chính vì thế dân trong nghề hay gọi hắn là Thám Tử Bất Đắc Dĩ, vì hắn chẳng bao giờ muốn dính vào rắc rối lớn, chỉ muốn kiếm đủ tiền trả tiền thuê nhà là mừng. Alex là cháu trai hắn, suốt ngày dán mắt vào màn hình điện thoại chơi game, đi theo hắn chỉ vì ở nhà chán quá. Romeu chọn hai người này vì họ rẻ, không hỏi han nhiều, mà nếu có chết đi chăng nữa cũng chẳng ai thèm để ý.
"Bắt hắn trước khi gã ta tới Galicia", Romeu đẩy bao thư đầy tiền qua mặt bàn, nặng trịch, đủ để Cid trả nợ nần sáu tháng, đủ để sửa cái xe đạp hỏng của Alex. "FBI cũng đang truy bắt hắn, một đặc vụ tên Vance từ El Paso đã bay sang Madrid, hợp tác với cảnh sát Tây Ban Nha. Nếu hai người gặp bà ta, tránh xa ra, bà ta chỉ muốn đưa hắn về Mỹ giam không cho liên lạc, chẳng quan tâm chúng ta sống chết."
Cid sờ vào cái áo vest polyester đã sờn cổ của mình, mồ hôi ướt đẫm. Hắn chưa từng rời Mexico, chẳng nói nổi nửa câu tiếng Galicia, cái hộ chiếu cũ kỹ trong ngăn kéo còn hết hạn từ năm ngoái. Nhưng nhìn số tiền trong bao thư, rồi nhìn Alex đang nhún vai dọn dẹp mấy lon bia rỗng, hắn gật đầu. Dù sao, Thám Tử Bất Đắc Dĩ này cũng chẳng có gì để mất, ngoài cái mạng vốn cũng chẳng ra gì.