Thất Cốt Thời Dân quốc, lửa loạn giông bão. Trong cõi u minh, người ta vẫn tin vào huyết mạch, vào xương tủy – chỗ thiêng liêng nhất đối với kiểm cốt nhân. Tào Lão, tay đẩy một chiếc xe, khuôn mặt nhăn nheo như da diều, hai mắt tối sẫm nhưng sáng rỡ một cách kỳ lạ. Ông dẫn theo đệ tử Trịnh Vũ, một thanh niên lưng trần, vai rộng, đi đứng đĩnh đạc, trong tay không lầm thanh đản bạc. Họ được mời đến nhà họ Vương, một gia tộc lớn ở vùng đất này, để “nghiệm cốt”, xem xét những mối huyết mạch, cốt trạch của người chết. Nhà họ Vương trang trọng, nhưng không khí bên trong thì lạnh lẽo, quá nhiều lễ tội, quá ít chân tình. Trong căn phòng khói thuốc đặc quánh, bộ hài cốt được dở ra. Tào Lão, với bàn tay khô xương, nhẹ nhàng sờ soạng, chạy qua từng khóp xương. Đột nhiên, ngón tay ông dừng lại ở một khớp tay. Không nói gì, ông chỉ lắc đầu, nhẹ nhàng đậy nắp hộp gỗ lại. “Có gì lạ, thầy?” Trịnh Vũ cất tiếng, giọng trầm ấm. Tào Lão chưa kịp trả lời, cửa phòng bị đập tung. Lính đánh trống hung dữ ùa vào, mũi giáo chĩa thẳng. Nhà họ Vương, người đứng đầu lầm lì: “Hai người các ngươi đã phạm tội ngộ sát! Hài cốt này là của Vương gia ta, các ngươi dám đánh tráo, làm lấn át âm khí? Giết!” Thế là, hai thầy trò bị gài bẫy. Không phải vì tiền, không phải vì danh, mà vì một bí mật chôn vùi trong đống xương kia – bí mật về cái chết unnatural của người con trai trưởng nhà họ Vương nhiều năm trước, cái chết bị che giấu bằng một cái chết giả và một đám cưới ma. Họ vô tình chạm vào mảnh ghép của một bức tranh tan nát, và liền bị quật ngã, hất vào vũng máu tươi. Trịnh Vũ là người đứng dậy trước. Máu từ vết thương trên vai thầy ông nhễu nhòa áo vải thô. Vũ lấy thanh đản bạc gạt đi những mũi giáo, mắt đỏ rực. “Chúng bịt mắt, đóng cửa, giết người diệt khẩu. Còn chạy?” Tào Lão phun máu, cười khà. “Trong xương người chết… có lời.” Ông cầm lấy thanh đản bạc, gõ nhẹ lên mặt đất gạch. Tiếng “cốc, cốc” vang lên trong bóng tối, như một lời thề. Từ hôm đó, hai bóng người tan biến trong màn đêm đầy mưa gió Đông. Họ không trốn, mà trở thành những cái bóng báo thù. Trịnh Vũ dùng đôi bàn tay đen sì, đầy vết cắt, với một tinh thần thực địa, mò mẫm tìm ra từng manh mối: một chiếc áo cưới cũ kỹ vương vệt máu phía sau cửa, một cây đèn dầu lạc lõng trong nhà kho, và một lời thì thầm của con sen già rằng “ngày xưa, tiểu thư nhà họ Vương… có mang”. Tào Lão, với kinh nghiệm trăm mảnh đời, dùng lưỡi kiếm mùi đất và mùi mật ong để đo đạc, bắt đầu đánh thức những cái xác ngủ yên. Họ phát hiện ra, vụ việc không phải đơn thuần tham lam, mà là một vụ diệt khẩu khủng khiếp, liên quan đến một mệnh hệ phong thuỷ bị phá hủy trong hang cùng ngõ tắt, và một cuộc tình cấm kỵ đã chọc giận cả tinh thần tổ tiên. Mỗi bước đi, mỗi xương trả lời, là một mảnh đời người dở dang – của cô con gái nhà họ Vương bị biến thành “phù thủy”, của chàng trai trẻ bị đem hi sinh cho sự yên ổn của dòng họ, của đám gia nhân biết quá nhiều rồi lặng lẽ biến mất. Họ không phải thần tượng. Họ chỉ là hai kẻ bị khốn khổ. Thất Cốt – câu chuyện về xương cốt tan lạnh, về tình thầy trò đổ vỡ rồi lại liền trong máu và bụi, về một thời đại mà bí mật chôn sâu dưới mồ hơn cả sự sống. Kế hoạch báo thù của họ không phải là một cú đánh trả lớn lao, mà là từng bước chậm rãi, từng khớp xương được trả về đúng chỗ, từng lời thì thầm từ dưới đất vang lên, khiến kẻ sống phải run sợ. Khi ánh trăng mờ mờ rọi qua cửa sổ, Trịnh Vũ đứng trên nóc nhà, tay vẫn nắm chặt thanh đản bạc. “Thưa thầy, đã đến lúc.” Tào Lão, ngồi dựa vào bức tường lạnh, gật đầu, nước mắt lăn dài trên đôi gò má nhăn nheo. “Lật… đi.” Và từ hố sâu của thời đại, với tiếng lục cục của xương khớp được trả về, một bi kịch được mở ra, không phải để kết thúc, mà để chứng minh: trong cõi Thất Cốt này, công lý là thứ chỉ hiện hữu khi người ta dám dùng chính máu của mình để viết, và dám dùng chính xương của mình để đánh thức.