Cô bé ấy, chỉ vừa tròn mười sáu, sống trong cái bóng của chính một cơn bệnh kỳ dị. Mỗi đêm, cơ thể cô như bị đốt cháy bởi một cơn sốt không nguồn gốc, những giấc mơ mang theo mùi kim loại và máu tươi. Bác sĩ gọi đây là "hội chứng ngụy sinh", một cái tên mơ hồ cho một cục máu đông trong huyết quản, cho những tế bào bất thường đang thầm thì trong tủy xương. Chữ "The Cure" được đi khắp các phòng thí nghiệm bí mật dưới tầng hầm biệt thự, là lời hứa chữa lành duy nhất mà cô từng được nghe.
Rồi một hôm, trong cơn mê sảng vì sốt, cô chứng kiến cuộc trò chuyện qua cửa phòng thí nghiệm vôi. Tiếng nói của người đàn ông – giọng điệu điềm tĩnh quen thuộc, thuộc về người cha nuôi – nói về "tần suất lấy mẫu" và "dòng máu tinh khiết". Cô hiểu ra rằng cục máu đông bất thường kia chính là thứ họ cần, là "chìa khóa sống" cho một thứ gì đó khổng lồ và đáng sợ hơn là bệnh tật. Họ không chữa lành cho cô. Họ đang làm từ cô. Mỗi lần cơn đau hành hạ, mỗi lần mạch máu căng phồng dưới làn da, là một lần "liệu pháp" khác, một lần biến cô thành một cỗ máy sống để sản xuất thứ chất độc được quản lý chặt chẽ, có lẽ là một vũ khí sinh học, có lẽ là một thứ thuốc trường sinh cho một số ít người.
Giờ đây, trong căn phòng kín đáo với làn khói trắng từ máy tạo oxy, cô nhìn vào mặt người đàn bà từng âu yếm gọi cô là "con gái". Trong đôi mắt đó, cô không còn thấy tình thương, chỉ còn sự hồi hộp lạnh lùng của một nhà khoa học khi quan sát mẫu vật bước đầu thành công. "The Cure" không phải là điều chữa lành cho cô. Nó là tên một dự án, một cuộc thí nghiệm vĩ đại và tàn nhẫn, và cô chính là bản phác thảo sống đang bị biến đổi. Cơn bệnh là thứ họ đã gây ra, để dưỡng dụa thứ máu quý giá và độc hại ấy. Cô không còn là một đứa trẻ bệnh tật. Cô là một cuộc sống đang bị đánh cắp, một nguồn năng lượng sinh học đang bị khai thác, và từ "The Cure" giờ đây vang lên trong tâm trí cô như một lời sấm truyền – lời hứa về sự kết thúc, nhưng không phải cho bệnh tật của cô.