Jooin 17 tuổi, học lớp 12 trường THPT Nguyễn Du, là kiểu cô gái ngồi cuối lớp, suốt ngày mặc áo cardigan pastel, đeo tai nghe đọc tiểu thuyết mạng giấu dưới bàn học, cuộc sống yên bình đến mức bà chủ quán trà sữa gần cổng trường còn nhớ rõ mỗi chiều thứ Sáu cô chỉ gọi một ly trà đào ít đường, ngồi góc quán viết lách gì đó vào cuốn sổ tay bìa da cũ. Còn Thế giới của tình yêu? Bộ tiểu thuyết mạng đó là thứ cô đọc đi đọc lại suốt hai năm qua, mỗi chương cô đều highlight mấy câu thoại kiểu "tình yêu không phải lúc nào cũng ngọt ngào như kẹo bông", rồi tự nhủ mình sẽ không bao giờ rơi vào mấy tình huống drama như nhân vật chính. Cái sự bối rối vì tình yêu ập đến hồi giữa tháng 9, khi cô nhận ra mình thích Han – anh chàng lớp trưởng lớp bên, chuyên ngồi ghế đầu đọc thơ Xuân Diệu, mỗi lần quay lại trò chuyện với cô là má hơi đỏ. Cô chưa kịp thổ lộ thì tin đồn Linh, đứa bạn thân từ hồi lớp 6, vừa được Han rủ đi xem phim cuối tuần lan khắp trường. Hôm đó Jooin đứng ở tủ đựng đồ, vừa nhận được tin nhắn xác nhận của Han, vừa thấy Linh chạy tới khoe cái vé xem phim còn ấm, cơn giận tự dưng trào lên, cô hét lên giữa hành lang đông nghịt học sinh: "Mày cố tình giành Han với tao đúng không? Bao nhiêu năm làm bạn tốt, giờ vì thằng con trai mà mày quay lưng với tao sao?" Lời nói vừa thoát ra, cô đã thấy mấy đứa học sinh lớp dưới đứng gần đó quay phim, mấy nhóm học sinh lớn hơn thì xì xào. Chỉ hai ngày sau, toàn trường chia làm hai phe: phe bảo Jooin quá khích, ghen tuông vô lý, phe bảo Linh lừa dối bạn thân, ham chiếm đoạt. Linh không thèm nói chuyện với cô nữa, Han thì tránh mặt, cô hiệu trưởng gọi phụ huynh lên nhắc nhở về "văn hóa ứng xử học đường" – cái hỗn loạn do lời nói nhất thời đó gây ra, cô không ngờ lại lớn đến thế. Đùng một cái, những lá thư nặc danh bắt đầu xuất hiện. Lá đầu tiên nằm lỏng lẻo trong ngăn tủ đựng đồ của cô, tờ giấy A5 mỏng dính, chữ viết lổn nhổn dùng bút bi xanh, không địa chỉ người gửi, chỉ viết: "Cậu nghĩ mình nói thế là đúng? Linh đã gọi cho Han hủy buổi hẹn đó vì cậu đấy, cậu có biết không?" Jooin tưởng Linh giả trang gửi để trêu cô, nhưng lá thứ hai xuất hiện kẹp trong cuốn sách tiếng Anh cô để quên ở bàn học thư viện, lần này nội dung còn cụ thể hơn: "Cậu nhớ hôm sinh nhật Han năm ngoái, cậu tặng cậu ấy quyển sổ tay tự thiết kế, thấy cậu ấy cười cảm ơn xong cất vào cặp, cậu đã lén vứt bản thảo nháp vào thùng rác vì sợ chữ viết mình xấu? Chỉ có Han và cậu biết chuyện đó thôi." Tim Jooin đập thình thịch, cô bắt đầu kiểm tra tủ đồ mỗi 15 phút một lần, lúc nào cũng cảm thấy có người theo dõi sau lưng, ngay cả khi đi vệ sinh cũng khóa chặt cửa. Lá thư thứ ba được nhét dưới khe cửa nhà cô, kèm theo một mảnh giấy cũ – chính là bản thảo nháp quyển sổ tay cô vứt hồi năm ngoái, mép giấy đã hơi nhàu, vết mực tím còn in rõ nét chữ "Han" cô viết sai chính tả. Cuộc sống yên bình trước đây của Jooin tan biến hoàn toàn. Cô không dám đi đường quen nữa, mỗi sáng phải đợi bố chở đến tận cổng trường thay vì đi bộ cùng Linh như trước. Giờ ra chơi cô trốn trong nhà vệ sinh đọc Thế giới của tình yêu, nhưng giờ đọc lại thấy từng dòng chữ như nói về mình: nhân vật chính cũng từng lỡ lời làm tổn thương người mình thích, cũng nhận được những lá thư không người gửi, cũng bị đẩy vào một cái thế giới của tình yêu hỗn loạn, nơi không ai nói cho cô biết đúng sai thế nào. Điểm số trên lớp từ top 10 tụt xuống gần cuối, mẹ cô hỏi đi hỏi lại "con có chuyện gì không, sao dạo này ủ rũ thế", cô chỉ lắc đầu, ôm chặt cuốn tiểu thuyết mạng đã rách gáy, chẳng biết phải làm gì với cái hỗn loạn mình tự gây ra, cũng chẳng biết ai đang gửi những lá thư đó, và mình rốt cuộc yêu Han thế nào, để mọi thứ tệ đến mức này.