Họ nghĩ rằng kỳ nghỉ ở rừng sẽ là một tuần trăng mật với thiên nhiên, một sự tách biệt khỏi những ồn ào của thành phố. Lisa và Eric, cặp đôi trẻ tuổi đầy hoài bão, thậm chí còn coi đó là một cuộc phiêu lưu lãng mạn. Nhưng rừng sâu này không phải là một tác phẩm tranh tĩnh lặng. Nó là một thể sống, một mê cũngng âm u, và nó đã chọn họ làm con mồi.
Họ gặp The Hermit vào một chiều tà, khi ánh nắng xuyên qua tán lá xanh đã thành một màu vàng bệnh, đổ trên một túp lều bằng vải bạt cũ kỹ, gần một đống lò than đã tắt ngấm. Ông ta không phải một cao tuổi già khụy đi kiếm củi. Thân hình trần trụi, bẩn bẩn với những vết sẹo và ngấu mổ, toát lên sức mạnh nguyên thủy của một con vật hoang dã. Mùi mốc meo, mùi máu và mùi heo béo phảng phất trong không khí. Đôi mắt ông ta nhìn họ không phải với sự ngạc nhiên hay hiếu kỳ, mà với ánh nhìn của kẻ săn mồi vừa phát hiện con mồi sa ngã vào bẫy của mình. Ông ta chỉ lặng lẽ cười, một nụ cười không运行 trên bờ môi khô héo, rồi lùi vào bóng rừng như một bóng ma, để lại tiếng heo náo loạn từ xa.
Từ đêm đó, cuộc săn lùng bắt đầu. The Hermit không chạy theo họ. Ông ta biết rừng. Ông ta là rừng. Những tiếng động lạ – một cành gãy ở phía sau, tiếng thở dài trong bụi rậm, tiếng lách cách của những vật thể nặng được kéo lại – luôn ở rìa tầm nghe của Lisa và Eric. Họ trở nên hoảng loạn, cãi nhau, mất phương hướng. Những dấu hiệu đầu tiên của sự điên rồ từ Hermit xuất hiện: những mảnh da heo được treo lên cây như những bùa hộ mệnh kinh dị, những đống xương trắng hếu được xếp thành những hình tròn vô nghĩa.
Cuộc chiến sinh tồn không phải là những pha đấu trường trực diện. Nó là sự tuyệt vọng trong im lặng. Là những đêm trôi qua không dám ngủ, tai cứ nghe ngóng, mắt dán vào những bóng đen di chuyển ngoài ánh lửa nhỏ. Là việc Eric cố gắng dựng lên những bẫy đơn giản từ dây thừng và cọc gỗ, trong khi Lisa leo lên tán cây cao nhất để nhìn ra, nhưng tầm nhìn chỉ là một biển xanh của những tán lá y hệt nhau.
Họ phát hiện ra nơi trú ẩn của The Hermit: một cái hang sâu trong một bến đá, bên ngoài là những chiếc lồng heo gỗ cũ kỹ, nhưng bên trong lại khác hoàn toàn. Trên vách đá, có những bức chạm khắc thô sơ về những con heo với đôi mắt toát lên sự thông minh đáng sợ. Trên mặt đất, ngoài những mảnh xương, còn có những vật dụng lấy từ các nạn nhân trước: một chiếc đồng hồ, một đôi giày, cuốn nhật ký với những trang giấy đã ố vàng, viết bằng một nét chữ xiêu vẹo về "cái đêm trăng đỏ" và "tiếng kêu của heo đất".
The Hermit chính là tất cả những điều đó. Hắn không chỉ là một kẻ giết người. Hắn là một bộ lạc một mình, một tôn giáo tự xưng, nơi những con heo là thần thánh và mỗi miếng thịt người là một sự tế hiến để giữ cho rừng già mãi mãi, để những con heo không bao giờ đói. Hắn săn không chỉ vì thức ăn, mà vì một niềm tin điên cuồng, một nghệ thuật kinh khủng.
Cuộc đối đầu là một trận chiến của ý chí. Lisa và Eric, với kiến thức về kỹ năng sống còn đơn sơ từ các chương trình truyền hình, phải đối mặt với sự điên loạn có hệ thống của The Hermit. Hắn sử dụng địa hình như một phần cơ thể, đặt những bẫy đơn giản nhưng chết người, lợi dụng tiếng heo để che giấu tiếng động của mình, hay tạo ra những âm thanh lạ để dẫn họ vào các vùng đất nguy hiểm.
Không có lời thoại dài dòng, không có sự thương cảm. Chỉ còn lại một sự tồn tại thô sơ, một màn đối đầu giữa hai loài: loài người với nỗi sợ hãi và lý trí, và con người - quái vật với sự dữ dội và niềm tin mù quáng. Trái tim của câu chuyện là sự đối lập giữa sự tàn nhẫn có tổ chức của The Hermit và sự hoảng loạn nhưng vẫn còn chút sáng suốt của hai cô cậu trẻ. Giữa khu rừng tịt m mute, trận chiến không chỉ là để sống sót, mà còn là để giữ được phần con người trong chính mình trước cái nhìn vô cảm, đầy mê tín của kẻ ẩn sĩ – một sinh vật đã hoàn toàn hòa nhập và trở thành một phần của cái ác t址 của rừng.