The War Between
Không phải chỉ những trận đại pháo rền vang hay những tiếng kèn lệnh trên những cánh đồng cỏ xanh Virginia mới là "The War Between". Có một cuộc chiến khác, thầm lặng và khốc liệt hơn, đang được đánh trong lòng mỗi con người. Giờ đây, nó diễn ra trên một miền sa mạc khô cằn, nơi mặt trời Arizona nghiền nát dư âm của một đất nước đang tự cô lập mình.
William, một người đàn ông từ những cánh đồng lúa mì Kentucky, tay đã quen nắm giáo và nòng súng Musket, giờ đây run rẩy cầm một chiếc bình da khô xác. Ánh mắt ông, từng dõi theo lá cờ Liên minh như một niềm tin bất khả chiến bại, giờ lạnh lẽo dõi theo đường chân trời trụi lủi, tìm kiếm một bóng cây hay một giọt nước còn sót lại từ cơn mưa mùa hè cuối cùng.
Trước mặt ông là Samuel, từ những nhà máy khói đen của Pennsylvania, làn da hồng hào phía dưới chiếc áo liên minh rách bươm. Tay anh, vốn quen với tay búa và thanh gươm thiếu sót, giờ đang cố gắng gỡ một chiếc bẫy đơn sơ, mồ hôi lăn dài theo đường rất ranh giữa hai phe đã tạc một màu đất sét trên trán.
Họ không phải là chiến hữu. Họ là kết quả của một sự phân chia, là những bóng ma của hai tư tưởng đang giằng xé một dân tộc. William nhớ tiếng trống lệnh hành quân, những bài th ca về quê hương và chủ nghĩa bảo thủ. Samuel nhớ tiếng máy móc của nhà máy, lời nguyện về tự do và sự hợp nhất. Mỗi con mắt nhìn người kia đều thấy hiện lên hình ảnh của quân thù, của những người đã cướp đi bạn bè, làng mạc, và tương lai họ từng tin tưởng.
Nhưng sa mạc không quan tâm đến sự chia rẽ đó. Nó chỉ biết đến nắng, đến cát nóng đỏ rực như lửa, đến đêm lạnh đến tê cóng xương. Nó đặt họ trước một thách thức tồn bạo: một cây xương rồng đã gãy, một chiếc bẫy sóc cũ kỹ, dấu vết của một đàn thú săn mồi xuyên qua bãi cát.
The War Between bắt đầu chuyển từ trận đánh bằng súng đạn sang trận đấu sinh tồn thuần túy. William biết cách xử lý vết thương bằng cỏ dại và barrow, kiến thức từ quê hương khô cằn. Samuel có khả năng quan sát, sắp xếp dụng cụ từ những mảnh vỡ của một chiếc xe ngựa bị bỏ quên, sự logic từ thời thơ ấu xưởng máy. Ban đầu, mọi cử động đều rụt rè, mọi sự im lặng đều đầy nghi ngờ. Một cái nhìn, một cử chỉ chia sẻ nước, một từ "cẩn thận" thì thầm trước bẫy, đều là những mỏng manh cầu nối qua chiến tranh.
Nó không phải là tình bạn. Không phải sự tha thứ. Đó là sự công nhận tế nhị rằng, trước sức mạnh vô hồn của thiên nhiên, ly tưởng về "Ưu tú" và "Đồng minh" trở nên tàn nhẫn đến mức nực cười. Khi một cơn bão sa mạc bất ngờ ập đến, họ không quan tâm ai là ai nữa. Chỉ còn lại hai cái bóng co ro trong hang đá, chia sẻ một tấm chăn rách, lắng nghe tiếng giết lịch xé gió.
Cuộc The War Between trong lòng họ sẽ không bao giờ kết thúc. Nó chỉ tạm dừng. Nó dừng lại khi họ, với sự giúp đỡ của nhau, tìm thấy một con đường ra khỏi sa mạc, về với thế giới của những khẩu pháo và những lá cờ. Khi ấy, họ sẽ trở thành những kẻ lạ, những nhân chứng sống sót cho một sự thật đáng sợ: rằng trong cái chết, không có phe nào thắng lợi. Chỉ có sự sống còn, khắc khoải và đầy vô nghĩa. Và một ngày, khi nhìn lại, họ sẽ tự hỏi không biết liệu người đồng hành ngày đó, kẻ từng là kẻ thù, có còn đang chiến đấu với chính cuộc The War Between trong tâm trí mình hay không.