Dưới ánh trăng mờ ảo của Hồng Thành, tiếng xích đu kẽo kẹt vang lên lạnh lẽo trong khuê phủ. Tô Cẩm Ly nhíu mày nhìn bức chân dung tiên nga vừa cướp được từ tay họa sĩ lữ hành, lòng đầy bất mãn. "Chỉ đến thế này thôi sao?" - ngón tay bọc nhung đập mạnh xuống án thư, làm đổ lọ mực tím. Cả Hồng Thành biết rõ thị nữ quận chúa thứ ba Tô phủ mỗi ngày đều phải dâng mười bức danh họa, khiến bao nghệ nhân cạn kiệt tài hoa. Nhưng đâu ai dám thở than nửa lời, bởi cái lưỡi gươm tàn nhẫn mang tên "Thiên Thiên Hữu Hỷ" vẫn thường càn quét bất kỳ ai dám chống đối.
Cái tên ngạo nghễ ấy do chính nàng đặt cho lâu đài di động chọc trời - món quà cập kê mừng sinh nhật thứ mười tám được phụ thân chiều chuộng. Nhà văn trong thành thì thầm truyền tai nhau: "Thiên thiên" là sắc mặt kiêu kỳ nhìn xuống vạn vật, ”hữu hỷ" là nụ cười băng giá khi chứng kiến người khác đau khổ. Những chiếc xe ngựa dát ngọc mã não từ lâu đài ấy xuất hiện nơi nào, khắp các ngõ phố đều phủ sắc đỏ của bi kịch.
Nhưng định mệnh chọn đúng đêm nàng say rượu quỳnh tương, khi tay còn nắm chặt cây cọ đào hồng quý giá vừa đoạt được từ vị đạo sĩ tu tiên. Chén ngọc bỗng hóa thành vòng xoáy đen ngòm, nuốt chửng cả khối kiêu ngạo đang ngủ mê trong đoạn Hồng Tiên kịch. Tỉnh dậy trong không gian điện ảnh dị thường, trước mắt hiện lên dòng chữ máu loang lổ: Hoan nghênh đại nhân đến Thiên Thiên Hữu Hỷ - phiên bản Địa Ngục.
Mười ngón tay nàng chới với trong không trung, giật mình thảng thốt khi thấy nhân vật trong bích họa chính mình. Trên bảng thông báo đeo đầy ký hiệu âm dương, hệ thống nhiệm vụ liên tục nhảy số: Điều kiện thoát khỏi trò chơi - tích lũy 88 viên khổ nạn châu từ những nạn nhân đã từng bị ngươi chà đạp. Trận cuồng phong đầu tiên cuốn phăng đi đôi hài phượng hoàng, để lại tiếng cười đứt quãng của những linh hồn từng bị tước đoạt nhan sắc trong Hồng Thành.
Trong tiếng khản đặc của hệ thống cảnh cáo, "Thiên Thiên Hữu Hỷ" giờ đây bỗng hóa thành chiếc cũi vàng vây quanh gái kiều. Mỗi cánh cổng dịch chuyển đều lở xở những vảy máu khô, vẽ nên con đường trả giá mà nàng buộc phải bước đi.