Cậu bé ngồi bệt ở góc cuối lớp 10A3, cổ lúc nào cũng núp trong cổ áo hoodie xám sờn, dù ngoài trời nắng chang chang 35 độ. Bọn bạn gọi cậu là "thằng vô hồn", riêng bọn bắt nạt dẫn đầu là Tuấn "lò mổ" thì gọi cậu bằng những cái tên tục tĩu hơn, thỉnh thoảng còn đẩy cậu ngã dúi dụi xuống sân trường, giấu giày thể thao của cậu vào thùng rác, hay bắt cậu uống nước mũi trước mặt cả lớp. Cậu không dám phản kháng, chỉ lặng lẽ nhặt đồ, lau mặt, rồi ngồi vào bàn như chưa có chuyện gì xảy ra. Chẳng ai biết, trong cặp cậu luôn để một mẩu lông thỏ trắng nhỏ xíu, dính đầy đất bùn từ 5 năm trước. Năm 7 tuổi, cậu nhặt được một con Thỏ trắng dưới gốc bàng cạnh ao làng, lông nó trắng muốt mềm như bông, mũi hồng hít hít mỗi lần cậu đưa cà rốt tươi. Cậu dành cả buổi chiều ngồi nhìn nó gặm cỏ, đặt tên cho nó là Bông dù chẳng bao giờ dám bế lên sợ làm nó sợ. Một buổi chiều tháng 6 oi bức, cậu đang cho Bông ăn thì nhóm thanh niên lớn hơn dẫn đầu là thằng con trai ông đồ tể trong xã kéo đến, đá tung rổ cỏ, túm tai Thỏ trắng treo lơ lửng giữa không trung. "Mày mà không bẻ gãy cổ con thỏ này, tao đẩy em gái mày xuống ao, để nó chết đuối như con chó nhà mày hồi tuần trước," thằng lớn gầm lên, con Thỏ trắng giãy giụa, chân sau cào xướt má cậu chảy máu. Cậu run rẩy, hai tay vòng qua cổ con thỏ, nghe tiếng cốcc nhẹ tênh khi xương gãy, rồi con thỏ mềm oặt trong lòng bàn tay, ấm hơn cậu tưởng. Cậu nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ, bọn chúng cười ha hả, quay video bằng cái điện thoại nắp gập, dọa nếu cậu nói với ai sẽ tung video khắp làng xã. Cậu cố gắng quên con Thỏ trắng suốt 5 năm, cho đến khi Tuấn "lò mổ" chuyển đến lớp, đeo cái đồng hồ da giống hệt thằng con trai ông đồ tể ngày xưa. Tuấn tìm được cái video cũ đó từ đâu đó, dùng nó để ép cậu làm đủ thứ chuyện: làm bài tập về nhà cho nó, lấy trộm tiền từ ví mẹ cậu đưa cho nó tiêu, thậm chí quỳ xuống chùi giày cho nó sau giờ thể dục. Sự sợ hãi kìm nén bao năm bỗng bục toác ra thành ảo ảnh, lần đầu tiên cậu thấy Thỏ trắng là giữa tiết học toán, Tuấn đang đứng sau lưng cậu, dùng bút bi chọc vào lưng cậu, thì cậu thấy nó ngồi trên nóc tủ đựng đồ, lông trắng dính đầy máu khô, một cái tai rách toạc từ ngày xưa. Không ai khác nhìn thấy nó, chỉ có cậu, thấy nó lim dim mắt, mũi hồng hít hít giống hệt ngày xưa. Ảo ảnh của Thỏ trắng không nói gì, chỉ nhìn cậu, mà mỗi lần gương mặt Tuấn áp sát mặt cậu, cậu lại thấy con thỏ đang nằm trong tay mình, sống động như 5 năm trước. Trí tưởng tượng của cậu bắt đầu lẫn lộn với thực tại: cậu có thể cảm nhận được lớp lông mềm mịn dưới đầu ngón tay ngay cả khi tay mình đang nắm chặt mép bàn, nghe thấy tiếng kêu rít nhẹ của con thỏ khi cậu giật mình đẩy Tuấn ra. Một lần, Tuấn bắt cậu nuốt một con giun đất giữa sân trường, cậu đang ho sặc sụa, thì thấy Thỏ trắng ngồi trên đống cỏ khô, chân chỉ thẳng vào cổ Tuấn. Cậu không biết mình đang làm gì nữa, chỉ thấy mình đang ở dưới gốc bàng năm ấy, tay đang bẻ cổ con thỏ, mà người bị bẻ cổ lại là Tuấn. Cậu lao vào đấm Tuấn túi bụi, đấm đến khi máu mũi Tuấn chảy nhòe cả áo, bạn bè kéo cậu ra, cậu vẫn gào lên: "Tao giết mày! Tao giết mày như tao giết con Thỏ trắng hồi nhỏ!" Từ đó, ảo ảnh của Thỏ trắng xuất hiện ngày càng nhiều. Nó nằm trên bàn học cậu, để lại dấu chân bùn trên tập vở, nó đứng trong gương nhà vệ sinh khi cậu rửa tay dính máu sau mỗi lần đánh nhau, nó ngồi trên ghế phụ huynh khi cô hiệu trưởng gọi cậu lên nói chuyện. Cậu không dám kể với ai về con Thỏ trắng, sợ người ta cho cậu điên. Cô y tá cho cậu thuốc an thần, bảo cậu uống vào sẽ hết thấy những thứ kỳ lạ, nhưng cậu giấu thuốc vào tất, vì mỗi lần uống thuốc, con Thỏ trắng mờ đi, cậu lại thấy sợ hơn, sợ mình quên mất vì sao mình phải đánh lại, sợ mình lại trở thành đứa nhóc 7 tuổi run rẩy, để người ta ép làm chuyện tồi tệ. Có lần, cậu ngồi một mình dưới gốc bàng cũ, vuốt mẩu lông thỏ trắng trong túi, thì thấy con Thỏ trắng thực sự ngồi cạnh mình, lông nó sạch sẽ, mềm mại như ngày xưa, mũi hồng hít hít. Cậu đưa tay ra bế, nhưng tay xuyên qua nó, chỉ chạm vào không khí lạnh tanh. Lúc đó cậu mới hiểu, con Thỏ trắng không chỉ là ảo ảnh, là bóng ma của việc cậu chưa bao giờ tha thứ cho bản thân, là mồi lửa nhen nhóm trong trí tưởng tượng, mỗi khi bọn bắt nạt chạm vào cậu, nó lại bùng lên thành bạo lực, như thể cậu đang cố gắng giết chết nỗi đau 5 năm trước, bằng cách đánh lại chính những người đang làm cậu đau bây giờ.