Trong Thời Đại Cuồng Dã, khi loài người chìm sâu vào vòng xoáy hỗn loạn, quên béng cả chuyện mơ mộng, chỉ còn một sinh vật lạc loài lang thang giữa những lớp sương mù hư ảo. Con quái vật ấy, thân hình méo mó như bóng ma bị gió cuốn, cứ bám riết lấy những hình thù lung linh từ cõi giấc mơ – những thứ mà đám đông ngoài kia nhìn mãi chẳng thấy gì ngoài bóng tối. Nó trôi nổi, thì thầm với gió, ôm ấp những ảo ảnh phai nhạt như báu vật cuối cùng của một thế giới đã chết. Rồi một ngày, giữa cơn bão cát và tiếng gầm của muôn thú hoang dã, cô ấy xuất hiện. Người phụ nữ ấy mang trong mình món quà kỳ lạ: đôi mắt xuyên thấu lớp vỏ giả tạo, nhìn rõ mồn một bản chất thật của những giấc mộng ấy. Không do dự, cô lao mình vào vực thẳm giấc mơ của con quái vật, chân trần dẫm lên những con đường uốn lượn bằng sương, tay nắm chặt lưỡi dao ánh bạc. Cô đào bới, xé toạc lớp lớp bí mật, quyết moi bằng được sự thật đang cuộn trào sâu thẳm bên trong – thứ có thể đánh thức cả Thời Đại Cuồng Dã khỏi cơn ác mộng vĩnh cửu.