Họ chẳng phải nhà thám hiểm hay những kẻ săn lùng bí ẩn chuyên nghiệp. Chỉ là dân văn phòng mòn mỏi với deadline, bà chủ quán cà phê quen đếm từng hạt cà phê mỗi sáng, cô sinh viên ngành lịch sử luôn vùi đầu vào thư viện... Cuộc sống cứ thế trôi đi nhạt nhẽo như chiếc xe bus cũ kỹ chở hết ngày này qua tháng khác. Cho đến sáng thứ Ba hôm ấy. Điều kỳ lạ bắt đầu bằng chiếc radio cũ xì của bác bảo vệ chung cư. Giữa bản tin thời tiết nhàm chán, một đoạn tạp âm chói tai vọt ra như dao cứa vào không khí. Như thể ai đó đang cố khóc giữa tiếng sóng vô tuyến. Rồi ký ức tuổi thơ của cô gái sinh viên hiện lên sống động đến ghê người – những ký tự mực tím trên trang nhật ký mẹ để lại chợt rực sáng trong góc ngăn kéo bỏ quên. Ở quán cà phê góc phố, hàng chục con chuồn chuồn bay về tạo thành hình xoắn ốc trên nắp cốc của vị khách lạ – người chỉ uống nước lọc và cầm theo chiếc hộp sắt rỉ sét. "Thông điệp từ nơi khác" – lời thì thầm không rõ nguồn gốc ấy dẫn họ đến xưởng in bỏ hoang ngoại ô. Trong căn phòng ẩm mốc vương mùi giấy mục, từng trang lịch bàn năm 1984 đột nhiên hiện hình mực đỏ – không phải văn tự, mà là bản đồ. Mỗi địa điểm vẽ lại chính xác nơi từng thành viên nhóm sống những năm tháng lên tám. Hai giờ sáng ngày trăng chạng vạng, bảy đường ngầm bị bịt kín dưới góc cầu Long Biên bỗng thổ lộ cánh cổng có khắc biểu tượng giống hệt hình xăm trên cổ tay người khách hộp sắt. Kẻ đủ dũng khí bước xuống mê cung tối om ấy bỗng hiểu ra: chưa ai trong họ thực sự "bình thường". Những giấc mơ lặp lại về sa mạc cháy bỏng, khả năng chữa lành vết cắt chỉ bằng cái chạm tay của cô chủ quán, hay việc cậu nhân viên văn phòng giản dị thuộc nằm lòng ngôn ngữ cổ đại Celt khi ngủ – tất cả đều là mảnh ghép bị giấu kỹ. Thực tại họ từng biết chỉ là bức màn mỏng manh che giấu hệ thống nhân mã ẩn thân giữa phố thị. Và điều kinh hoàng nhất nằm ở cuối đường hầm – nơi chiếc máy đánh chữ cũ kỹ gõ lia lịch những dòng cảnh báo bằng thứ tiếng của chính nội tâm họ: "Các ngươi sẽ nhóm lửa hay dập tắt?"