ĐÊM PHỤC CHẾ Chiếc máy quay phim cổ kêu lách cách như tiếng xương gãy dưới tay David. Ánh đèn bàn hắt bóng anh và cô con gái Lily thành hai cái bóng mỏng dính trên tường phòng biên tập, tạo cảm giác có thêm người lặng lẽ quan sát họ. Trước mặt họ là Thước Phim Ma Quái – di vật từ người ông quá cố, một bộ phim kinh dị câm thập niên 1920 đang mục nát theo thời gian. Những thước celluloid phủ lớp bụi mốc thở ra mùi acid đặc quánh. David liếc nhìn Lily đang cẩn trọng lau từng khung hình bằng dung dịch đặc biệt. "Phải hoàn thành trước lễ kỷ niệm điện ảnh Pháp," anh thở dài, ngón tay chạm vào cảnh quay người đàn bà mặc đồ trắng đứng giữa rừng gai. Chẳng ai biết, bà ta giống hệt người vợ đã mất của David đến rợn người. Tiếng máy chạy rít lên đứt quãng. "Ba nhìn này!" Lily chỉ vào cảnh phim khi họ tua tới – khuôn mặt diễn viên biến dạng, mắt đen kịt như hố sâu. Bóng họ trên tường bỗng giật cục, xoắn vặn như thể bị cảnh phim chi phối. Căn phòng tối sầm lại dù đèn vẫn sáng. Đêm thứ bảy, thước phim tự tua ngược. Những khuôn hình nhòe nét, in hằn dấu tay ai đó bóp mép celluloid. David thức trắng, mắt đỏ quạch như kẻ nghiện. Những giấc mơ về ngôi nhà gỗ trong phim bủa vây anh – tiếng thì thào từ chiếc giếng cạn luôn lặp lại ba chữ: "Đừng đốt hết". Hai cha con không hay biết, mỗi khung hình họ cứu được thả lỏng một mắt xích trói buộc linh hồn trong phim. Vệt nứt trên tường phòng biên tập lan rộng theo từng ngày, tỏa hơi lạnh băng. Thước Phim Ma Quái không đơn giản là tác phẩm nghệ thuật. Nó là ngục tối bằng nitrate, giam giữ sinh linh bị hiến tế cho nghệ thuật thời sơ khai. Và những người chạm vào nó, đang trở thành món lễ vật cuối cùng...