Tình yêu trong hậu trường sân khấu chưa bao giờ là một vở diễn dễ dàng. Đạo diễn Trung – gã đàn ông cô độc với mái tóc bạc sớm vì những đêm thức trắng chỉnh kịch bản – chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào mớ hỗn độn ấy. Rạp hát nhỏ của anh, nơi những chiếc đèn sân khấu cũ kỹ phải lăn lộn đấu thầu mới mua được, đang chuẩn bị cho vở kịch định mệnh: Thuốc Tình Yêu. Cái tên nghe như lời nguyền, khiến cả đoàn diễn viên trẻ bàn tán xôn xao. Kịch bản viết về một loại dược liệu thần bí khiến người uống phải lòng người đầu tiên họ nhìn thấy, nhưng không ai ngờ chính câu chuyện ấy lại chiếu thẳng vào đời thực của họ. Vai nữ chính vốn dành cho Mai – cô diễn viên trẻ mắt to tròn như nai, nhưng tuần trước khi bắt đầu tập luyện, một nhân vật bất ngờ xuất hiện. Hương, cựu diva nhạc trẻ một thời khiến giới trẻ phát cuồng với đĩa bạch kim năm 18 tuổi, giờ biến mất khỏi làng giải trí vì bê bối tình ái. Cô bước vào phòng tập với chiếc khăn quàng che kín mặt, giọng nói khàn đặc vì thuốc lá: "Tôi sẽ đóng vai này. Hoặc là tôi, hoặc không ai cả." Ánh mắt Trung chạm vào vệt sẹo mờ trên cổ tay Hương – dấu tích vụ tự tử năm cô bị bạn trai phản bội. Anh gật đầu đồng ý không phải vì thương hại, mà vì thứ ánh sáng lạ trong đôi mắt đã tắt lịm từ lâu của cô. Thuốc Tình Yêu cần một nữ chính tổn thương, và Hương chính là hiện thân của nỗi đau ấy. Buổi diễn tập đầu tiên thảm họa. Hương quên hết lời thoại, tay run lẩy bẩy khi diễn cảnh uống cốc thuốc tình. Cô đuối đến mức Trung phải đuổi cả đoàn về, chỉ giữ lại Hương trong rạp tối om. "Tại sao anh lại nhận tôi?" – Hương hỏi, tiếng thở dốc hòa cùng mùi mồ hôi sợ hãi. Trung không đáp, chỉ đưa cô xấp kịch bản đầy gạch đỏ: "Nàng Clytemnestra của tôi không phải kẻ yếu đuối. Cô muốn sống hay tiếp tục chết mòn?" Họ thức trắng đêm trong căn phòng đầy bụi rạp. Hương tập đi tập lại cảnh vật vã trên sàn gỗ cũ, tiếng bước chân Trung dội như nhịp trống ngực. Khi cô ngã quỵ vì kiệt sức, tay anh kéo cô dậy không chút dịu dàng. Lằn máu từ vết xước trên mu bàn tay họ hòa làm một – thứ thuốc tình yêu bằng xương máu đầu tiên. Hậu trường biến thành lò lửa ngầm. Mai ghen tị nhìn ánh mắt Trung dành cho Hương mỗi lần chỉnh diễn xuất, cô tìm mọi cách phá hoại. Đến cả Quân – diễn viên nam chính có nụ cười khiến khán giả thiếu nữ ngất ngây – cũng lao vào vòng xoáy ấy khi bắt gặp Hương khóc thút thít sau cánh gà. Những cuộc tình vụn vặt nảy sinh như nấm sau mưa: Mai nhắm mắt đưa chân vào mối quan hệ với Quân chỉ để chọc tức Hương, trong khi Trung giả vờ không thấy trái tim mình vỡ vụn mỗi lần Hương hôn Quân trên sân khấu dù chỉ là diễn xuất. Bữa tiệc sinh nhật Quân trong quán bar ồn ã trở thành điểm gãy. Hương say mèm kể về quá khứ tủi nhục, Trung lần đầu tiên ôm cô vào lòng bất chấp ánh nhìn của cả đoàn. Trong nhà vệ sinh tồi tàn, Mai móc từ túi ra lọ thuốc lắc đỏ rực: "Thuốc tình yêu thật này, có gan uống không?" Hương cười gằm, nuốt chửng hai viên như nuốt giận dữ. Cơn say đẫm máu kết thúc bằng cảnh Trung bế Hương tái mét trên tay, tay kia túm cổ áo Quân: "Mày đối xử với cô ấy như đồ chơi à?" Đêm công diễn, tiếng vỗ tay vang dội không ngớt. Hương tỏa sáng như ngôi sao bị lãng quên được hồi sinh, từng lời thoại như mũi dao đâm thẳng vào nỗi đau đã chôn giấu. Trong cảnh cao trào khi nhân vật uống thuốc tình yêu, nước mắt cô rơi thật. Vì sao? Vì Hương biết mình đã yêu Trung từ lúc nào không hay – thứ tình cảm nảy mầm giữa những vết xước tay và đêm trắng mùi mồ hôi. Họ tìm nhau giữa tiếng hoan hô điên cuồng. Nụ hôn đầu tiên nhuốm mùi son phấn và nước mắt, ngọt hơn cả thứ thuốc diệu kỳ trong kịch bản. Trên tấm bạt rách sau rạp hát, Trung thì thào vào tóc Hương: "Em chính là loại thuốc khiến anh mất tự chủ rồi đấy." Nhưng hạnh phúc trên sân khấu chẳng bao giờ dài lâu. Băng ghi hình buổi diễn bất ngờ bị rò rỉ, khán giả ngỡ ngàng phát hiện chi tiết thật giữa đời thực những diễn viên: cách Trung hôn lên vết sẹo cổ tay Hương trong lớp học diễn xuất, ánh mắt Quân đầy thèm muốn với Mai giữa cảnh nóng họ diễn chung. Thuốc Tình Yêu trở thành hiện tượng dù rạp hát nhỏ mục nát, nhưng liệu tình yêu ấy có đủ bền vững khi ánh đèn sân khấu tắt?