Ngày đại hôn long trọng, Ôn Nguyệt Thiển vẫn còn đang ngẩn ngơ trong bộ hỉ phục đỏ thẫm, bỗng phụ thân cô bị lôi ra giữa quảng trường, thanh đao sắc lạnh vung lên, máu tươi bắn tung tóe ngay trước mắt cô. Oan nghiệt chồng chất, tiếng kêu cứu của ông vang vọng rồi tắt lịm, để lại cô đứng chết lặng giữa muôn vàn ánh mắt lạnh lẽo của quan khách. Chưa kịp định thần, đêm động phòng hoa chúc đã kéo đến, ánh nến lung linh chiếu rọi cảnh tượng phu quân cô – kẻ vừa quỳ lạy trời đất thề nguyện bên cô – đang quấn quýt lén lút với một nữ tử lạ mặt ngay trên giường tân hôn. Hương trầm quyện lẫn mùi son phấn nồng nặc, tiếng cười khúc khích của ả vang lên như dao cứa vào tim.
Ôn Nguyệt Thiển lao ra chất vấn, giọng run rẩy đầy phẫn uất, nhưng hắn chỉ cười khẩy, bàn tay quen thuộc giờ hóa thành lưỡi hái tử thần siết chặt cổ cô. Một nhát dao tàn độc kết liễu mọi hy vọng, thi thể cô bị hắn xô đẩy thẳng xuống vách núi thăm thẳm, gió lạnh rít gào cuốn theo những mảnh vụn hôn nhân tan vỡ. Dưới đáy vực tối tăm, nơi sương mù bao phủ và thú dữ ẩn náu, Ôn Nguyệt Thiển mở mắt tỉnh dậy, cơ thể lành lặn kỳ lạ, như được bàn tay vô hình kéo khỏi diêm vương. Máu vẫn còn đọng trên y phục, nhưng sức sống mới tràn đầy, báo hiệu một kiếp thứ hai đầy báo thù.
Cùng khoảnh khắc ấy, ở một góc trời xa xôi khác, Tiêu Tẫn cũng vùng dậy từ đống tro tàn của cái chết oan khuất. Hắn, kẻ từng ngạo nghễ một thời, giờ mang theo nỗi hận thù cháy bỏng, không cam lòng tan biến vào hư vô. Số phận hai con người ấy, tưởng chừng xa lạ, bỗng dưng quấn quýt như sợi chỉ đỏ định mệnh trong Thương Nguyệt Vô Tẫn. Họ gặp nhau giữa bão tố ân oán, tay trong tay viết nên chương sử mới, nơi tình thù hòa quyện, máu và nước mắt đan xen thành những tuyệt đỉnh bi tráng.