Ánh đèn đường lọt qua khe cửa sổ, in những vệt sáng mờ lên trần nhà. Arisu Yamabuki trằn trọc, tiếng radio cũ kỹ bên gối rè rè phát bài hát cuối cùng trong chương trình đêm khuya. "Tìm Mối Tình Đầu Qua Giọng Nói" - cái tên ấy khắc sâu vào ký ức cậu tựa lời thề. Mỗi đêm, giọng nói của Apollo như dòng suối ấm xóa tan cô độc. "Người ta thường nói..." - cách Apollo ngập ngừng trước khi chia sẻ những triết lý giản dị, tiếng thở dài khẽ khàng khi đọc thư thính giả, cả tiếng cười bất chợt vỡ òa trong đêm. Arisu thuộc từng ngữ điệu ấy như thuộc đường chỉ tay mình.
Rồi một buổi sáng tháng Chạp, chiếc radio chỉ còn phát ra tiếng xì trắng. Không lời tạm biệt, không lý do, Apollo tan biến tựa bong bóng xà phòng. Năm tháng trôi qua, Arisu vẫn giữ thói quen vặn nút điều chỉnh lúc 22h07, tim thắt lại khi sóng im lặng.
"Phải tìm thấy cô ấy!" - Quyết định ấy chín muồi vào cái ngày Arisu vô tình nghe thấy giọng nói từ căn phòng cuối hành lang lớp 11. Bốn bóng hồng đang tranh luận trong Câu lạc bộ Phát thanh, và tim cậu đập thình thịch. Rikka với chất giọng mật ngọt pha chút kiêu kỳ, Shinobu nhẹ nhàng như cơn gió xuân, Nene sôi nổi tựa chim sẻ, và Iko trầm ấm khàn khàn. Từng người, từng người khiến ký ức ùa về - đều mang mảnh ghép của Apollo năm nào.
Hành trình "Tìm Mối Tình Đầu Qua Giọng Nói" cứ thế lôi cậu vào vòng xoáy mới. Những buổi thực tập phát thanh nơi Arisu nhắm mắt đoán giọng, những băng ghi âm cũ được lục lại từ kho lưu trữ, và cả khoảnh khắc Rikka bất ngờ hát bài hát Apollo từng ngân nga - giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Liệu có phải một trong bốn cô gái này là người cậu tìm kiếm bấy lâu? Hay Apollo đang ẩn mình ở một góc khuất nào đó, mỉm cười nhìn cậu vật lộn với trái tim tuổi mười bảy?...