Từ cái đêm Stan Olszewski chặn đứng tên trộm tưởng chừng vô danh giúp Cynthia Rand, cuộc đời cả hai xoay chuyển theo cách khó ngờ. Ban đầu chỉ là lời cảm ơn vội vã, dần trở thành vài dòng nhắn tin trao đổi công việc. Rồi bỗng một đêm, Stan bật máy gửi Cynthia meme con mèo ngủ gật khi cô than mất ngủ. Tin Nhắn Đêm Khuya đầu tiên ấy châm ngòi cho chuỗi cười giòn tan lúc 1 giờ sáng - thứ âm thanh cả hai tưởng đã lãng quên sau những chuỗi ngày mệt nhoài.
Chẳng phải tán tỉnh, cũng không phải tư vấn tâm lý kiểu "xã giao". Những cuộc trò chuyện của họ tự nhiên như bạn cũ: Cynthia khoe xoong chảo cháy khét vì lỡ xem phim hấp dẫn giữa lúc nấu ăn, Stan than thở mấy đứa cháu đòi đi hát karaoke nhạc Bolero lúc nửa đêm. Cứ thế, họ phát hiện ra vô số điểm ngớ ngẩn trùng hợp: cùng ghét dưa hấu trộn sữa, cùng mê phim kinh dị dở tệ, cùng có thói quen… gọi pizza ngày lương về. "Tin Nhắn Đêm Khuya" trở thành máy phát điện cho những cái cười xả stress, nơi họ chẳng cần diễn vai người lớn nghiêm túc ngoài đời.
Nhưng đôi khi, sâu trong những câu chuyện hài hước ấy, họ vô tình vén màn tâm sự cuộc đời mình. Đêm Stan kể chuyện cha già vừa phát hiện bệnh tim là lần đầu tiên anh nhắn tin không dùng biểu tượng mặt cười. Khi Cynthia tự dưng gửi danh sách nhạc buồn tháng 7, anh mới biết cô đang vật lộn với quyết định từ bỏ công việc mơ ước. Những dòng Tin Nhắn Đêm Khuya bỗng hóa chiếc phao - im lặng nhưng bấu víu lấy nhau giữa đại dương cô đơn.
Rồi một ngày, cả hai giật mình nhận ra họ không thể ngủ nếu thiếu tiếng ting thông báo cuối ngày. Thói quen tưởng vô thưởng vô phạt ấy âm thầm lấp đầy khoảng trống mà ngay chính họ cũng không nhận ra mình đang thiếu. Đến giờ, khi nhìn lại cái đêm định mệnh năm nào, cả Stan lẫn Cynthia đều bật cười: ai ngờ được kẻ trộm ấy lại là "ông tơ" lắm mưu, cho họ thứ tình cảm giá trị hơn bất kỳ món đồ nào bị đánh cắp…