Khi hệ thống trung tâm của tàu thăm dò Andromeda-9 bất ngờ bị phát hiện một lỗi phân mảnh dữ liệu nghiêm trọng, liên quan trực tiếp đến mạch an toàn cho toàn bộ 47 hành khách đang ngủ lịm trong buồng ngủ đông, phi hành đoàn gồm sáu người đứng máy sống động trở lại trong khoảnh khắc. Ánh đèn báo đỏ nhấp nháy liên tục trên bo mạch lệnh. Đó là khoảnh khắc mà Tiến sĩ Lý Bảo, trưởng nhóm kỹ thuật trí tuệ nhân tạo, phải thức giấc với nỗi lo lắng sâu thẳm.
Lý Bảo biết rõ: hệ thống an toàn sống còn đang nằm rải rác trong các biểu tượng mật mã, và để truy cập, cần có "tinh hà nhập mộng" — một phương thức ngoại cảm thần kinh học được phát triển gần đây — nhằm kết nối ý thức với giấc ngủ đông nồng nặc của một thành viên bước vào giấc mơ của phi hành đoàn đang ngủ say như chết.
Anh không đợi thêm nữa. Ngồi trên ghế kỹ thuật viên cách xa bộ điều khiển hệ thống thần kinh, anh không tay nhanh như ý nghĩ. Mấy chiếc dây dẫn nhỏ xíu cao su xanh được gắn lên thái dương và cổ, phát ra ánh sáng nhạt. Anh thấy sợ hãi, nhưng sự cấp bách không cho phép anh do dự. “Bảo, bắt đầu duy trì trạng thái an toàn,” giọng của Trung úy Đinh Linh — chỉ huy tiểu đội an toàn — vang lên qua liên lạc nội bộ, tự nhiên với vẻ mặt bình thản hơn rất nhiều.
Khi tín hiệu thần kinh kết nối, Lý Bảo cảm thấy ý thức mình như xuyên qua một cánh cửa tưởng chừng vỡ nát. Anh nhìn thấy ánh sáng trắng muốt lan tỏa, và đột nhiên, anh bước vào một giấc mơ tuyệt đẹp khác hoàn toàn với lòng phi tàu lạnh giá. Đó là con phố yêu thích của Phi hành gia Trần Khải — thành viên đã ngủ say suốt 12 tuần trời — giờ đây lại rực rỡ và ấm áp đến nghẹn ngào. Bảo, đứng giữa hàng trăm người lạ mặt đang cười đùa và nhảy múa quanh một quán cà phê nhỏ tựa dưới bóng cây sấu già to lớn như những ngọn núi trong ký ức.
Anh biết rằng mình không có nhiều thời gian. Trong giấc mơ, thời gian trôi chậm hơn thực tế. Trong mỗi hiện thực là tương đương bảy ngày bảy đêm mở rộng. Nhưng nếu ý thức trục lợi, anh sẽ mất dần biến động không thể kiểm soát. Anh hít thở sâu, đặt tay lên quầy đá mát lạnh, đi tới chỗ ngồi của Khải — vị phi hành gia mới chỉ 34 tuổi đã có bốn nhiệm vụ tại Nghĩa trang Rơm Rạ ngoài vũ trụ.
Trần Khải đang ngồi ấm ấp bên ly cà phê sữa đá. Anh ta nhìn Lý Bảo. Anh ta mỉm cười. “Bảo, cậu cũng đến đây à?” Khải không ngạc nhiên gì nhiều, như thể đã mơ thấy anh từ trước. Anh mirse một chén Mocha, uống nhanh rồi nhìn lên bầu trời đêm. “Tàu ta đang gặp nguy, đúng không, Bảo, đúng rồi, tôi nghe thấy… hệ thống trí tuệ, nó đang bộp cho tôi biết. Một bản hướng dẫn dài khoảng 64 bit đã được hệ thống tối ưu mượn hoàn chỉnh, nhưng… cậu cần mã đó ổn định trước khi xâm nhập bên trong.” Lý Bảo gật đầu rất nhanh rồi nghe tiếng xuyên thấu mơ hồ lời khẩn cầu bên ngoài giấc mọi. Đinh Linh đang gọi nhẹ trong tai anh: “Bảo, anh còn chỉ có hai phút trong hệ thống mới thất thoát.”
Khải đứng dậy, bước qua đám đông khách du lạ. Lý Bảo đi theo. Trong một góc nhỏ, hai người đứng trước kính tường kính lớn trong mật khu phi hành đoàn mà trong thực tế lại đạt được sàn gỗ. Bức tranh nằm trước mặt anh giờ đây lại phản chiếu chính xác các giọt nước mắt từng chảy trên má thiếu tá Nguyễn Vân ở khoang lái vài ngày trước. “Nhìn thấy không?” giọng Khải thì thầm. Đó là dấu vân tay. Mỗi hành khách buồng ngủ đông, từ cách đây đến hôm nay, đã tạo nên hàng vạng ký ức, đã dựng tới tấm bản đồ ổn định không đủ sức áp đẩy mã tì kiếm – tinh hà nhập mộng đã mang trong chúng sức mạnh phi thường. Đó là điểm chuẩn. Và anh cần biết nó đúng vị trí để hệ thống AI kết nối để lấy mã khóa và giải cứu các hành khách.
Lý Bảo chạm ngón tay lên giọt nước mắt ấy. Một ngôi sao nhỏ phát ngời lên trần nhà giấc mơ, rồi một hàng chữ cái số thoáng hiện rồi tắt. Anh chớp mắt liên tục, viết vội vào ghi nhớ não. “Bảo,” Khải nói tiếp. “Nếu kết nối không ổn định, cô ấy sẽ rơi vào vùng im lặng mê cung vĩnh viễn. Cô ấy yêu cậu hy sinh thiêng liêng. Cô ấy đã biết trước rằng cô ấy có thể mất mạng để bảo vệ hành khách ở đoạn cuối.” Lý Bảo tim đập nhanh hơn, đau đớn nhưng xúc động. Anh nhìn chiếc ý nghĩa quay lại ngày lên tàu. Anh biết rằng Nguyễn Vân — phi công lái tàu kiêm phụ trách nhóm ngủ đông — luôn chấp nhận những hy sinh lớn nhất. Nhưng anh không ngờ rằng cô sẵn sàng lấy mã cuối cùng ngay từ những khoảnh khắc bên nhau ngày xưa, khi mỗi người đều không biết nửa kia sẽ nằm nơi đây lai ai.
Khoảng cách trở lại với lời kêu gọi ồn ào của hệ thống. Đinh Linh lại gần hơn một chút. “Bảo, một phút nữa thôi.” Anh gật đầu, nhìn Khải. “Cảm ơn anh, Khải.” Anh ta mỉm cười, nhưng ánh mắt lại buồn bã. “Đừng cảm ơn tôi. Hãy cứu cô ấy. Cứu tất cả mọi người.”
Lý Bảo quay lại, bước nhanh hơn. Anh nhìn thấy một cánh cửa sáng rực phía trước. Anh biết rằng đó là lối vào khoang ngủ đông. Anh đẩy cửa, bước vào. Ánh sáng trắng muốt bao trùm. Anh nhìn thấy hàng trăm người đang ngủ say, bao gồm Nguyễn Vân. Anh đi đến bên cô, nhìn khuôn mặt thanh thản ấy. Anh đặt tay lên trán cô, cảm nhận nhịp tim đều đều. Anh thì thầm: “Vân, anh đến để cứu em.”
Hệ thống AI bắt đầu kết nối. Mã khóa 64 bit hiện lên trước mắt anh. Anh nhập nhanh, chính xác. Hệ thống xác nhận. Ánh đèn báo đỏ tắt. Ánh đèn xanh bật sáng. Tàu Andromeda-9 trở lại ổn định. Hành khách an toàn.
Lý Bảo mở mắt, thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn xuống tay mình, vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ giấc mơ. Anh biết rằng anh đã giải cứu được mọi người, nhưng anh cũng biết rằng anh đã mất đi một phần ký ức quý giá nhất. Anh nhìn lên trần nhà, nơi ánh sáng trắng muốt vẫn còn lưu lại. Anh mỉm cười, biết rằng Nguyễn Vân đang an toàn, và cô sẽ không bao giờ biết rằng anh đã bước vào giấc mơ của cô để cứu cô.
Tinh hà nhập mộng — một phương thức ngoại cảm thần kinh học đầy rủi ro — đã giúp Lý Bảo giải cứu được 47 hành khách trên tàu Andromeda-9. Nhưng đằng sau thành công ấy là những hy sinh thầm lặng, những ký ức bị xóa nhòa, và những tình yêu không bao giờ được nói ra. Đó là giá phải trả cho sự an toàn của tất cả mọi người, và Lý Bảo không hối hận.