Gió tháng 11 ở Montreal lạnh thấu xương, thốc thẳng vào mặt Julie khi cô bước xuống xe buýt 55 từ sân bay, vali nặng trĩu kỷ niệm 5 năm sống ở Guatemala. Làn da cô vẫn còn vết rám nắng chưa phai, cái sẹo nhỏ trên đầu gối từ lần ngã xuống hồ lá ở Antigua vẫn còn đó, nhưng cô chẳng còn chút xíu lãng mạn nào về tình yêu nữa—một người đàn ông ở Guatemala đã dạy cô bài học đó, với lời hứa hẹn hôn nhân giả tạo và cái ôm dành cho người phụ nữ khác ngay trước mắt cô. Chị gái Jeanne đón cô ở ga, mái tóc nhuộm vàng hoe rối bù, mùi nước hoa Jean-Paul Gautier nồng nặc lấn át cả mùi cà phê đậm đặc cô mang về. Căn hộ của Jeanne ở Plateau-Mont-Royal bừa bộn áo quần chưa giặt, hộp rác đầy vỏ bia, và cái tủ lạnh cũ kỹ trong bếp luôn phủ đầy những mẩu giấy nhắn viết vội, ghim chặt bằng đủ loại nam châm kỳ cục Jeanne nhặt được ở các cửa hàng đô la: một cái hình lát pizza pepperoni bong tróc lớp nhựa, một cái hình xương rồng nhỏ xíu màu xanh lá, mấy cái hình trái tim hồng đã mờ đi chữ "Je t'aime" ở mặt trước. Đó là cách duy nhất Jeanne và Noël—vị hôn phu đã đính hôn 3 năm của chị—liên lạc với nhau, dù hai người chỉ sống cách nhau đúng hai trạm tàu điện ngầm. Jeanne vỡ mộng về tình yêu từ lâu, cô từng bảo Julie: "Tình yêu là trò lừa bịp, em ạ. Chị đính hôn với Noël vì ba mẹ mong đợi, vì chị sợ cô đơn, chứ chả còn chút cảm xúc nào. Anh ta làm kỹ sư IT, thích chơi game đến 2 giờ sáng, còn chị? Chị thích ngủ với nhạc sĩ, thích nói dối mọi người là mình là đại lý du lịch thay vì nhân viên bán timeshare qua điện thoại, chả sao cả, miễn là không ai bắt bẻ." Noël chấp nhận tất cả, chấp nhận những lời nói dối vòng vo của Jeanne, chấp nhận việc cô qua đêm với người khác, chỉ cần giữ được cái thói quen để lại mẩu giấy nhắn trên tủ lạnh, dùng những cái nam châm cũ kỹ ghim lại, không cần phải nói chuyện trực tiếp, không cần phải đối mặt với sự thật. Mọi chuyện bắt đầu rối lên khi Jeanne phát hiện Léo, tay bass của ban nhạc indie Les Chiens Sales đang lưu diễn ở Montreal. Cô ta mê mẩn cái cách anh ta cầm cần guitar, mùi thuốc lá rẻ tiền và sự đam mê bùng cháy trong ánh mắt anh ta. "Chị cần đi ngủ với hắn ta đêm thứ Sáu này," Jeanne nói với Julie trong khi đang thoa son đỏ chót, "nhưng Noël đã hẹn gặp chị ở quán Bar Bifteck để bàn chuyện cưới xin. Em thay chị đi, cứ bảo chị ốm, không đi được, ở lại nói chuyện với anh ta thay chị. Được không?" Julie miễn cưỡng đồng ý, nhưng Noël lại hoàn toàn không biết cô là người thay thế. Anh ta thích Julie ngay từ cái nhìn đầu tiên—cô không nói dối, không giả tạo, kể cho anh nghe về những buổi chợ ở Guatemala, về những con lười treo trên cành cây, về nỗi chán chường tình yêu. "Em đáng được gặp một người tốt hơn," Noël nói, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Michel, đồng nghiệp bartender của anh ở quán Bar Bifteck, "anh sẽ mai mối em với Michel, anh ta vui tính, thích nghe kể về nước ngoài, chắc chắn sẽ hợp với em." Tất nhiên, Noël giấu kín chuyện này với Jeanne, biết chị ta sẽ nổi đóa nếu biết anh ta can thiệp vào chuyện tình cảm của Julie. Đêm đó, Julie kể lại mọi thứ cho Marie-Ève, bạn thân từ thời trung học đang làm việc tại cửa hàng quần áo vintage ở phố Saint-Laurent nghe. Marie-Ève vừa uống vừa boxed wine vừa chỉ tay vào cái tủ lạnh đầy nam châm: "Mày nhìn cái đống note đó xem, toàn là 'Đóng tiền điện rồi' hay 'Nhớ lấy quần áo khô', chả có tí tình yêu nào. Mày thay chúng đi, viết gì đó lãng mạn một chút, dùng mấy cái nam châm hình trái tim đó ghim lại. Coi như giúp chị mày tìm lại cảm xúc, biết đâu hai người ta lại hàn gắn được, đỡ cho mày khỏi phải làm kẻ thế thân mãi." Julie nghe lời, lấy cây bút gel xanh viết mấy câu nhắn kiểu "Anh nhớ em vào mỗi buổi sáng khi uống cà phê đen" hay "Gặp lại em ở công viên vào tối thứ Bảy nhé", thay thế toàn bộ những mẩu giấy cũ, dùng chính những cái nam châm hình trái tim đã bong tróc ghim chặt lên. Cô không ngờ Jeanne thấy những mẩu giấy mới, tưởng Noël viết, liền mua ngay một chiếc váy mới, trang điểm kỹ càng để đi hẹn với Noël. Còn Noël thấy note "Gặp lại em ở công viên", cũng tưởng Jeanne viết, hủy hết kế hoạch chơi game với bạn bè, cầm hoa hồng đợi ở công viên suốt 2 tiếng. Sự thật bùng nổ vào tối Chủ nhật, khi Jeanne vô tình nhắc đến Léo trước mặt Noël, còn Noël thì lôi ra những mẩu giấy nhắn giả mạo Julie đã viết. Cả hai cãi vã ầm ĩ, Jeanne đập cái nam châm hình pizza xuống sàn, Noël giật đứt mấy cái nam châm hình trái tim ghim trên tủ lạnh. Họ quyết định hủy hôn, kết thúc 3 năm đính hôn trống rỗng. Còn Julie? Cô bắt đầu hẹn hò với Michel, theo sự mai mối của Noël. Michel có hình xăm chòm sao trên cẳng tay, cười toe toét mỗi khi Julie kể về con lười, dẫn cô đi ăn poutine lúc nửa đêm sau khi anh tan ca. Cô biết mình đang yêu, một thứ tình yêu thực sự, không có lừa dối, không có trò chơi thế thân. Jeanne sau khi chia tay Noël, cũng rời Montreal đi Quebec City để bắt đầu lại, trước khi đi cô xin lỗi Julie vì đã ép cô vào hoàn cảnh khó xử, còn Julie cũng thú nhận việc đã thay đổi những mẩu giấy nhắn trên tủ lạnh. "Có những ảo ảnh ta tự tạo ra, có những sự phản bội không mong muốn," Marie-Ève nói trong buổi tiệc nhỏ mừng Julie và Michel chuyển nhà, "nhưng cuối cùng, tình yêu vẫn chiến thắng tất cả mà." Julie nhìn sang Michel, người đang gắn cái nam châm hình trái tim cũ từng dùng ở nhà Jeanne lên cái tủ lạnh mới của họ, ghim một mẩu giấy nhắn duy nhất cô vừa viết: "Anh yêu em, mỗi ngày một nhiều hơn." Không còn những lời nói dối, không còn những mẩu giấy nhắn vòng vo, chỉ có tình yêu—thứ nam châm thực sự kéo hai người lại gần nhau, qua mọi biến cố, mọi rắc rối.