Ryo mới mười sáu tuổi thôi, mà cuộc đời nó đảo lộn hết cả khi mẹ đột ngột nhập viện. Những ngày ấy, nó ngồi bên giường bệnh, nhìn mẹ yếu dần, rồi mẹ ra đi mãi mãi. Nỗi đau ấy như dao cứa vào tim, nó khóc đến cạn nước mắt, rồi dần dần chai sạn lại. "Tôi không hiểu sao mọi thứ lại tồi tệ thế này," nó tự nhủ, đầu óc rối bời, chẳng biết bám víu vào đâu. Từ đó, Ryo sa chân vào đám bạn xấu, thử lao đầu vào con đường tội phạm để quên hết. Nó nghĩ đánh nhau, trộm vặt hay buôn lậu gì đó sẽ giúp nó cảm thấy mạnh mẽ hơn, sẽ lấp đầy khoảng trống mẹ để lại. Nhưng mọi chuyện chẳng suôn sẻ. Lần đầu trộm xe, nó bị tóm gọn vì run tay đánh rơi chìa khóa. Lần khác đánh lộn với băng nhóm khác, nó ăn đòn te tua, nằm viện cả tuần. Càng cố, càng thất bại thảm hại, nó chán nản quay về con hẻm tối tăm quen thuộc, tay không tấc sắt. Cuối cùng, Ryo quyết định tìm đến ông bố – người đã bỏ mẹ con nó từ lâu để tái hôn với bà vợ mới. Nó gõ cửa nhà bố ở ngoại ô, hy vọng tìm chút hơi ấm gia đình. Bố nó mở cửa, nhìn nó lạ lẫm, rồi giới thiệu với vợ mới và mấy đứa em cùng cha khác mẹ. Họ cho nó ăn uống, cho ngủ tạm, nhưng mọi thứ vẫn xa cách. Bố bận rộn với cuộc sống mới, vợ bố thì e dè, còn nỗi đau trong lòng Ryo thì vẫn y nguyên, như vết thương chưa lành, cứ rỉ máu mỗi đêm. Nó nằm đó, nhìn trần nhà, tự hỏi liệu có ngày nào mọi thứ khá hơn không.