Mưa đổ ào ào trên mái tôn quán trà già sau trạm công an phố cũ lúc 3 giờ sáng, tiếng nước chảy rào rào lẫn với tiếng máy khí dung của con gái tôi đang rít lên trong phòng ngủ. Tiểu Đường sáu tuổi, mắc bệnh tim bẩm sinh, mỗi lần chạy nhảy quá mười phút là thở rít lên như cái lốp xe hết hơi. Tôi vừa lau xong vỏ máy, điện thoại reo, số lạ. Giọng Tư Đồ Cường vang lên, khàn đặc sau mấy năm nghỉ hưu: "Hoắc Đào, ra quán trà cũ. Chuyện về vụ án Ếch Xanh, và tiền phẫu thuật cho cháu bé."
Tư Đồ Cường từng là cảnh sát trưởng thành phố, bị ép nghỉ hưu bảy năm trước khi vụ án gián điệp mã hóa Ếch Xanh bị đình trệ. Ba nhà nghiên cứu viện quang điện Nam Quang mất tích, bản vẽ kính nhìn đêm quân dụng Q-7 bị lộ cho một công ty vỏ bọc nước ngoài, hai đồng đội của tôi là Lão Trương và Tiểu Vũ bị cắt cổ vứt ở bờ mương. Ông nhận phần lỗi, rời lực lượng, vụ án đóng băng từ đó.
Tôi đến quán trà, ông ngồi đó, áo sơ mi cũ, tay run run đẩy cái phong bì nhăn nheo qua bàn: "Năm mươi triệu đây, đủ hai đợt điều trị trước phẫu thuật cho cháu. Còn bảy trăm năm mươi triệu nữa, sau khi vụ án kết thúc. Ông Bối, tên trùm băng đảng ở khu phía nam, là kẻ trung gian chuyển giao bí mật thương mại. Chúng ta cần người thâm nhập, lấy lòng tin, tìm bằng chứng. Anh giả danh kẻ móc túi, có tiền án trộm cắp, ông Bối sẽ kiểm tra hồ sơ. Ba tháng, tối đa."
Tôi nhìn cái phong bì, giấy bạc vò nát y hệt cái phong bì vợ tôi để lại khi bỏ đi hai năm trước. Tiểu Đường cần phẫu thuật ở Thượng Hải, tổng chi phí tám trăm triệu, bảo hiểm chỉ chi trả hai trăm. Tôi gật đầu.
Hai tuần sau, tôi cạo trọc đầu, mặc áo denim rách tay, tập móc túi ở chợ đêm suốt 14 ngày. Tay tôi mềm sau mấy năm cầm súng, mất ba ngày mới quen thao tác lấy ví khỏi túi sau mà không bị phát hiện. Tôi cố tình ăn trộm ở ga tàu phía Nam, bị bắt, phạt 15 ngày tạm giam—đó là cái "tiền án" để đàn em ông Bối kiểm tra.
Ra tù, tôi lảng vảng quanh bãi phế liệu của ông Bối. Ông ta sáu mươi tuổi, chân khuỵu vì vết đạn năm 2003, lúc nào cũng mặc áo Trung Sơn, cầm bình trà cúc vạn thọ ngửi mùi giấy cũ. Lần đầu tôi "vô tình" móc trúng ví của ông ta ở ga tàu, chưa kịp chạy thì Tiểu Phi, thằng nhóc trộm đường phố mười chín tuổi, kéo tay tôi: "Ông già đó ví có gắn GPS, bị bắt là chặt tay đấy." Tôi cảm ơn, đưa nó điếu thuốc, rồi bị đàn em ông Bối đánh gãy một cái răng cửa. Ông Bối cười hềnh hệch, bảo tôi có gan, lấy tôi vào băng, đặt tên là "Cái Khoen" vì đôi nhẫn bạc đeo ở tay trái—nhẫn của mẹ tôi tặng, tôi chưa bao giờ tháo ra. Tư Đồ Cường bảo đeo nhẫn cũng được, không ai ngờ cảnh sát dưới lòng đất lại giữ kỷ vật của mẹ.
Tiểu Phi theo tôi như cái bóng. Nó mồ côi, móc túi từ tám tuổi, biết hết ngõ ngách thành phố. Nó bảo ông Bối có kho hàng ở khu công nghiệp, canh giữ bằng ba con chó Tây Tạng, còn ông ta ghét chuột, từng bắn chết một đàn em vì đem chuột vào kho.
Hai tháng sau, ông Bối sai tôi giao một gói hàng đến kho, bảo đợi ở xe tải. Tôi khát quá, đi vào văn phòng lấy nước, "vô tình" làm đổ chén trà lên bàn. Tôi xin lỗi, cúi người lau, bỗng thấy laptop mở trên bàn, hiển thị bản vẽ kỹ thuật có logo viện Nam Quang. Tôi quay người đi lấy khăn, chiếc nhẫn bạc giấu camera ngầm của Tư Đồ Cường bấm ba cái, gửi ảnh về kênh mã hóa. Tối đó Tư Đồ Cường gọi: "Đúng rồi, bí mật thương mại chính là vật chứng vụ gián điệp cách đây bảy năm. Chúng ta ra quân."
Cuộc giao dịch dự định diễn ra lúc nửa đêm tại bến cảng cũ. Ông Bối giao nốt bộ bản vẽ cuối cho đặc vụ nước ngoài, tôi là người đưa hàng. Tôi báo trước cho đội tác chiến mười phút. Mọi thứ hỗn loạn. Tiểu Phi bị trúng đạn vào chân khi cố chạy thoát, tôi cũng trúng một viên vào vai. Chúng tôi bắt toàn bộ tội phạm: ông Bối, Lý Minh (tên nghiên cứu sinh trưởng viện Nam Quang mất tích bảy năm nay, bọn chúng gọi là "Bác Sĩ"), đặc vụ nước ngoài, cùng mười hai đàn em băng đảng.
Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện, Tư Đồ Cường ngồi bên giường, đặt cái phong bì còn lại lên bàn: "Bảy trăm năm mươi triệu. Vụ án kết thúc, Lão Trương và Tiểu Vũ có thể yên nghỉ." Tôi nhìn qua tấm kính phòng ICU nhi, Tiểu Đường đang ngủ, ngực phập phồng đều đặn không còn tiếng thở rít. Tôi chạm vào chiếc nhẫn bạc trên tay trái.
Tôi Là Kẻ Nằm Vùng. Kẻ nằm trong bóng tối, chờ đợi, không lùi bước, cuối cùng cũng hoàn thành tâm nguyện của vị cựu cảnh sát trưởng già, và cứu được con gái mình.