Sau khi cụ Vương, ông nội mình, qua đời, Vương Thế Kỳ không ngờ mình lại gánh cái vai trò "người dẫn đường tâm linh" mà ông đã làm suốt sáu mươi năm qua. Cụ để lại cho cháu ba thứ: một cái la bàn đồng quai mòn, chỉ lệch về phía có khí âm; một hộp chú vàng làm bằng giấy điều cũ; và cuốn sổ tay bìa da nhăn nheo, trên bìa viết mờ bằng mực tím dòng chữ Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự. Lời trăng trối cuối cùng của cụ: "Ma quỷ không chỉ nằm dưới mồ, nhiều khi nó mặc sơ mi trắng, mang cặp da đắt tiền, ngồi ghế lãnh đạo cười nói với nhân dân đấy. Mày phải nhớ, trừ tà không chỉ là đuổi quỷ, còn là đuổi lòng tham của người."
Nghĩa là Kỳ bỏ cái công việc văn phòng ở Hà Nội, xách ba lô đi khắp vùng. Anh đi lên Hà Giang giúp gia đình nông dân có trâu chết hàng loạt không rõ nguyên nhân, xuống Hải Phòng tống cổ con quỷ nhập vào bà chủ quán karaoke hay hành hạ nhân viên, sang cả Sài Gòn giải quyết vụ anh đại gia cứ đêm đến là thấy vợ quá cố đi lại trong nhà dọn dẹp bát đĩa. Đi đâu người ta cũng gọi anh là "thầy Kỳ", nhưng anh biết mình chẳng phải thầy, chỉ là người đi sửa lại những sai lệch giữa âm và dương thôi.
Đầu xuân năm nay, Kỳ nhận được điện thoại từ thị trấn Đào Hoa, tỉnh Lào Cai. Người gọi là bà Năm bán xôi ở đầu làng, nói nhà bà mỗi đêm 12 giờ đều nghe tiếng chồng quá cố đòi bát rượu nếp, để lại dấu chân ướt sũng trên nền gạch. Kỳ bắt xe khách đến Đào Hoa khi toàn thị trấn đang nở rộ đào, không khí ngào ngạt mùi đường và nhựa cây. Mới ở được hai ngày, anh đã gặp Tô Vạn Hoàng - viên cảnh sát giao thông 42 tuổi, má trái có sẹo dài do chém phải bọn trộm cắp mười năm trước, túi áo lúc nào cũng nhét gói thuốc lá 555. Hoàng ban đầu coi Kỳ là kẻ lừa đảo, bám đuôi anh khắp nơi để bắt quả tang làm giả bằng chứng, cho đến tận đêm anh nhìn thấy bóng của chồng bà Năm hiện lên trên bức tường nhà bếp, điếu thuốc trên tay run bắn, tàn rơi xuống cả bộ quân phục mới tinh.
Cũng tại Đào Hoa, Kỳ gặp Âm Liên. Cô gái 19 tuổi bán hoa đào ở chợ sáng, cổ đeo chiếc vòng bạc mẹ để lại trước khi mất vì ung thư, luôn có một con mèo đen tên Mực đi theo sau. Liên có khả năng kỳ lạ: nhìn thấy những bóng xám bám sau lưng người, những thứ mà không ai khác nhìn thấy. Cô tìm đến Kỳ vì thấy một cái bóng mặt ngoại quốc, cao ráo mặc vest, soi gương không có bóng, cứ bám theo ông Hà - bí thư đảng ủy thị trấn mỗi ngày. Thế là ba người, một thầy tâm linh nửa mùa, một viên cảnh sát không tin ma, một cô gái nhìn thấy bóng tối, dính vào nhau như keo vì hàng loạt vụ việc kỳ quái nối tiếp nhau: mỗi rằm tháng, ba người dân từ chối bán đất đều mất tích ở khu rừng trúc phía tây thị trấn, ba ngày sau quay về với não trạng trống rỗng, chỉ còn một cánh hoa đào cài trong tóc; cô Hoa chủ shop online bán mứt đào nhảy sông tự tử với nụ cười trên môi, để lại mảnh giấy viết "Chúng nó chờ tôi ở rừng trúc"; nhà ông Tùng trưởng phòng tài nguyên môi trường bỗng dưng đầy giấy vàng mã bay lơ lửng dù cửa đóng then cài.
Điều tra sâu hơn, họ mới ngã ngửa ra cái gọi là "quỷ sự" chỉ là lớp vỏ bọc cho một âm mưu kinh khủng hơn nhiều. Tập đoàn Thái Bình Dương, một công ty đầu tư nước ngoài, muốn san phẳng toàn bộ thị trấn Đào Hoa, khu rừng trúc trăm năm tuổi và hàng trăm ngôi nhà cổ, để xây dựng khu nghỉ dưỡng cao cấp. Để ép người dân bán đất rẻ mạt, ông Hà và ông Tùng đã nhận hối lộ hơn 20 tỷ đồng, ký giấy tờ coi thị trấn là "khu vực có hoạt động siêu nhiên nguy hiểm" để cưỡng chế di dời không cần đền bù. Tập đoàn nước ngoài thuê cả một thầy mo ở Lào Cai về bày trận phong thủy ở rừng trúc, dùng bùa chú làm người dân ảo giác, mất trí, thậm chí tự sát - mọi chuyện siêu nhiên đều là do con người sắp đặt, dùng tâm linh để che đậy lòng tham không đáy.
Từ lúc biết sự thật, ba người họ trở thành cái gai trong mắt cả bọn tham nhũng lẫn thế lực nước ngoài. Balo của Kỳ bị đập nát, cái la bàn đồng quai mòn bị cướp mất, may mà chú vàng trong túi áo còn nguyên. Hoàng bị đình chỉ công tác với lý do "truyền bá mê tín dị đoan" sau khi anh báo cáo vụ hối lộ lên cấp trên. Liên bị hai gã đàn ông mặc vest đen bắt cóc, đưa về văn phòng đại diện của tập đoàn Thái Bình Dương ở thành phố lân cận, suýt nữa bị thầy mo bỏ bùa, may mà Kỳ và Hoàng lần theo dấu vết chiếc vòng bạc cô làm rơi, ập vào cứu kịp. Đêm rằm tháng tiếp theo, cả ba quay lại rừng trúc: Kỳ dùng chú vàng cụ nội để lại phá trận phong thủy, Liên dẫn đường bằng khả năng nhìn bóng tối, Hoàng cầm gậy baton đánh lạc hướng đám tay chân của tập đoàn. Họ thu thập được đầy đủ bằng chứng: băng ghi âm cuộc nói chuyện nhận hối lộ của ông Hà, sao kê chuyển khoản 20 tỷ gửi trong gói thuốc lá của Hoàng, cả tấm ảnh thầy mo người Lào Cai bẫy bùa trong rừng trúc do Liên chụp được bằng điện thoại.
Cuộc chiến bảo vệ Đào Hoa không chỉ là đánh quỷ, mà là đánh cả những kẻ mang danh người mà lòng lang dạ sói. Khi bọn tham nhũng bị bắt, giấy phép của tập đoàn Thái Bình Dương bị thu hồi, thầy mo trốn sang biên giới, thị trấn Đào Hoa mới thực sự yên bình. Mùa đào năm sau, Kỳ lại xách ba lô đi nơi khác, nhưng lần này trong túi áo anh luôn để cuốn sổ của cụ nội, dòng chữ Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự mờ nhạt vẫn ở đó, nhắc anh rằng nhiệm vụ của anh chưa bao giờ kết thúc.