Hành Trình Giữa Hai Thế Giới - Tokyo Taxi & Bà Cụ Sumire
Mưa rào tầm tã chiều tà cuốn theo hơi ẩm đặc trưng của Tokyo, ẩm ướt lan tỏa khắp chiếc Tokyo Taxi màu vàng lam rờ rỡ. Bên trong, tài xế Koji Usami điều khiển xe qua những con phố Shibamata quen thuộc với sự thành thạo của người đã chở hàng ngàn hành khách qua hơn hai thập kỷ làm nghề. Tuy nhiên, hôm nay hành trình lại có gì đó rất khác. Ông nhận một lệnh gọi đặc biệt: chở cụ bà Sumire Takano, 85 tuổi, từ ngôi nhà nhỏ ở Shibamata, tới một viện dưỡng lão ở Hayama, Kanagawa. Chuyến đi tưởng chừng bình thường bắt đầu khi cụ Sumire yếu ớt đưa chỉ dẫn qua cửa kính: "Anh Koji-san, anh... có thể đi đường vòng một chút được không? Cảm ơn anh." Giọng nói khàn đi nhưng ẩn chứa một niềm mong manh lạ thường.
Koji gật đầu, tắt cái đồng hồ taxi đang tính tiền cố định, để con quay quay lưng về phía hướng đi thẳng. Chiếc taxi Tokyo Taxi bắt đầu rẽ trái, trái, và trái nữa, lượn vòng qua những khu phố ngoại ô đang đón cơn mưa lớn, xa dần con đường cao tốc thẳng tắp về phía Nam. Trong không gian chật hẹp của xe, mùi nước hoa nhẹ của cụ Sumire lẫn với mùi ẩm mốc quen thuộc trên ghế da cũ. Tiếng mưa xối xả lên nóc xe tạo thành bản nhạc nền trầm lắng. Sự im lặng kéo dài, chỉ phá vỡ bởi tiếng thở gấp của cụ Sumire và tiếng gầm mầu mờ của động cơ. Koji vừa lái xe, vừa liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Ánh mắt cụ Sumire hướng ra ngoài cửa kính, nhìn vào màn mưa ngoài kia, sâu thẳm và xa xăm như đang nhìn về một quá khứ nào đó rất rất xa.
Chiếc Tokyo Taxi uốn lượn qua những con đường nông thôn quanh co, cây cối xanh mướt hai bên dần nhường chỗ cho những dải bờ biển tĩnh lặng. Càng đi, cụ Sumire càng thư giãn. Chiếc vai gầy guộc của cụ thả lỏng. Một nụ cười nhẹ, thoáng qua như gió mùa thu, nở trên môi già nua có nhiều nếp gấp. Giọng cụ Trầm và khàn nhưng giờ đây, truyền thêm cả một ấm lạ "Em bé này... tới gần nơi rồi ạ..." cụ thì thầm, như hát ru.
Đột nhiên, cụ Sumire quay sang nhìn Koji. Ánh mắt sáng hơn hẳn. "Anh Koji-san... anh có nghe câu chuyện về nữ hoàng mâm cỗ nước Nhật cách đây hơn 70 năm không?" Koji hơi ngạc nhiên, gật đầu nhẹ. Chiếc xe vẫn băng rừng vượt đồi. Cụ Sumire bắt đầu, giọng nói không còn yếu ớt mà trở nên rõ ràng, cất lên như tiếng thì thầm từ chính mạch suối thời gian.
"Thế giới của tôi... bùng nổ rất khác," cụ bắt đầu, tay cụ khẽ chạm lên bảng điều khiển như thể chạm vào một kỷ vật. "Bữa tiệc. Mâm cỗ. Từng món ăn tinh xảo như những tác nghệ, từng nguyên liệu nhập khẩu xa xỉ. Mọi người gọi tôi... là 'Cổng ẩm thực của Hoàng gia'. Tôi nghĩ mình... chỉ đơn giản là giữ gìn hương vị truyền thống, thêm một chút... sự tôn trọng." Ánh mắt cụ trở nên xa xăm, nhìn xuyên qua màn mưa và qua Koji, về phía một mảnh đất đã mất. "Rồi chiến tranh ập đến, dội tan tất cả. Những mâm cỗ bằng vàng bạc, những buổi tiệc rực rỡ... tất cả chỉ là tro tàn." Tiếng cụ khàn đi, đầy nỗi đau nghẹn ngào. "Tôi nghĩ mình đã mất tất cả. Những món ăn, danh tiếng... cả thế giới ấy..."
Chiếc Tokyo Taxi lướt qua một biển hiệu báo hiệu sắp tới Hayama. Cụ Sumire im lặng một lúc lâu, chỉ còn tiếng mưa và tiếng động cơ. Giọng cụ lại lên trầm nhưng ấm áp hơn: "Nhưng rồi tôi nhận ra... không mất hết. Hương vị của đất mẹ, tấm lòng của những người cùng chia sẻ một chiếc mâm, tình yêu dành cho món ăn của chính gia đình mình... thứ đó vẫn còn, vẫn sống trong tôi, dù cho cả một thành phố sụp đổ." Cụ khẽ siết chặt bàn tay gầy guộc đặt trên đùi. "Cảm ơn anh Koji-san, vì đã không bảo tôi đi thẳng. Con đường này... nó như một vòng tay, đưa tôi lại gần khoảnh khắc đó một lần nữa."
Chiếc taxi Tokyo Taxi dừng lại trước cổng viên dưỡng lào yên bình ở Hayama. Nước mưa đã tạnh, bầu trời trong vắt cho thấy ánh chiều tà vàng cam lộng lẫy. Koji xuống xe mở cửa sau. Bà Sumire không vội xuống. Bà quay lại nhìn Koji, nụ cười rạng rỡ trên môi, ánh mắt tái hiện cả cả một vũ trụ đã qua. "Sẽ ổn thôi, thưa ông tài xế. Hành trình hôm nay... đã mang tôi về an rồi." Bà chào tạm biệt Koji bằng một động tác礼仪 nhẹ nhàng, từng bước chậm rãi nhưng vững vàng xuống xe, tiến về phía cánh cửa mới trong cuộc đời mình.
Koji ngồi lại ghế lái, nhìn bóng cụ dần khuất bên cổng viện. Anh khởi động động cơ, chiếc Tokyo Taxi rời đi. Con đường về Tokyo tĩnh lặng hơn. Nhưng trong chiếc xe vàng lam ấy, hình ảnh cụ bà Sumire, giọng kể dí dỏm về những mâm cỗ huy hoàng, và cảm giác về một hành trình vừa qua không chỉ chuyển người từ điểm A đến điểm B, mà còn là một cuộc hành trình ngược dòng ký ức đầy xúc động, dần trở nên rõ nét và đọng lại mãi trong tâm trí anh. Chiếc taxi tiếp tục lăn bánh, chở theo những câu chuyện thầm lặng của Tokyo, thành phố nơi không chỉ những tòa nhà cao tầng mà cả những linh hồi già nua cũng vẫn luôn có cách kể riêng để khơi nguồn cảm hứng.