Năm 1974, sau nhiều năm nội chiến, người Bồ Đào Nha và người gốc Bồ Đào Nha phải rời bỏ thuộc địa Angola, nơi các nhóm chiến đấu cho độc lập dần dần giành lại lãnh thổ. Một cô gái thuộc bộ lạc địa phương phải đối mặt với tình yêu và cái chết khi cô gặp một người lính Bồ Đào Nha trẻ. Trong khi đó, một nhóm người lính Bồ Đào Nha khác bị phong toả sau một bức tường vô tận, nơi họ phải tìm cách thoát khi quá khứ dần dần nổi lên từ nơi an nghỉ để đòi lại công bằng và công lý lâu bị bỏ qua.