TRÁI TIM CỦA YIWHA: TÌNH YÊU VÀ BÁO THÙ
(Máu ngấm xuống đất, lửa nghi ngút thiêu rụi những ký ức êm đềm...)
Đêm ấy, tiếng gào thét vang lên giữa rừng già Yiwha. Lũ cướp, mặt nheo nhẻo dưới ánh trăng lưỡi liềm, xông vào ngôi nhà gỗ đơn sơ. Lưỡi đao lạnh ngắt chém đứt tiếng cười của mẹ. Gươm giáo xuyên qua ngực cha. Máu thấm đẫm tà áo em gái nhỏ đang níu con búp bê vải. Kẻ duy nhất sống sót là cậu chiến binh trẻ - kẻ nấp trong hốc cây già, mắt trợn ngược nhìn họa máu loang dần...
Từ khoảnh khắc chôn vội gia đình dưới gốc cây thông cổ, trái tim chàng hóa thành hòn than nguội lạnh. Hắn lang thang tới vùng đất cấm cuối rừng sâu, nơi linh hồn lũ phù thủy xưa vẫn thì thào trong gió. Mười ngày mười đêm, hắn quỳ trên nền đất khắc bùa, rạch máu tự tay viết lời nguyền: "Đổi lấy quyền năng hắc ám - xin dâng cả linh hồn này." Da thịt chàng nứt ra từng mảng, nước mắt khô cạn chỉ còn sắc máu đỏ rực. Bàn tay rít lên mỗi lần nắm chặt chuôi kiếm ma thuật đen ngòm - thứ vũ khí giờ chỉ khát khao một thứ: báo thù.
Thế nhưng... định mệnh bỡn cợt như cách rừng già Yiwha vẫn thường ném những con sói vào bẫy tình. Giữa lúc chàng rình phục kích đoàn cướp trong sương mù, một bóng hồng xuất hiện khiến kiếm ma thuật chàng chùng xuống. Nàng - đứa con gái của tên tướng cướp chủ mưu vụ thảm sát, lại mang vẻ đẹp mê hoặc như hoa độc nở giữa đầm lầy. Mái tóc đen dài quấn hương gỗ trầm, đôi mắt hạt cườm long lanh đầy u uẩn. Tiếng cười nàng thanh thoát tựa chim hót, như thể không hề biết bàn tay cha nhuốm máu chồng chất.
Từng đêm, chàng lén nhìn nàng ngồi thêu tranh dưới hiên nhà. Cử chỉ dịu dàng ấy xé toạc tâm can kẻ muốn lấy đầu phụ thân nàng. Mỗi lần giơ kiếm lên, ký ức về ánh mắt nàng nhìn chàng qua lần gặp gỡ tình cờ (như trò đùa của thần linh) lại khiến cổ tay chàng rùng mình. "Hãy giết ta đi," nàng thì thào trong đêm bắt gặp chàng đứng lặng ngoài song cửa, "Cha ta đã cướp đi gia đình người, giờ ta sẽ trả nợ bằng chính mạng sống này."
Giọng nói ấy khiến lời nguyền hắc ám trong tim chàng gào thét. Chuôi kiếm chảy máu mỗi lần hồi tưởng vụ thảm sát. Nhưng bàn tay chàng - bàn tay từng nín thở xiên ngược lưỡi dao vào tim tên cướp đâm chết em gái - lại run bần bật mỗi lần chạm vào làn da ấm nồng của nàng. Phải chăng Yiwha đang trừng phạt hắn? Một kẻ vung kiếm báo thù bằng ngọn lửa hận thù, lại suy sụp vì trái tim kẻ thù trong ngực mình đập nhịp những mong manh...
Gốc cây thiêng nơi chàng đặt lời thề máu giờ nứt vỏ, rễ mục rữa như máu khô. Hắc thuật đòi giá đắt: tình yêu này sẽ nuốt chửng cả hai, hay lưỡi gươm nhuốm máu đồng loẵng mới là lối thoát? Cả khu rừng nín thở chờ câu trả lời...