Bách Hiểu sơn trang, danh tiếng nhưng cũng là nỗi ám ảnh giang hồ. Ngay giữa chót dạ núi rừng Truyền Tùng Tuyết, nơi sương mù vĩnh cửu quấn quýt, chướng khí xông lên trời, nó hiên ngang như một pháo đài cô độc. Suốt ba đời, chúng sinh tứ phía nghe tên trang đã tái mặt, chưa ai dám bén mảng. Không ai biết trang chủ hiện tại, Bách Hiểu Đạo Nhân, là bậc cao thủ thực sự hay chỉ là một bóng ma được tạo ra để giữ bí mật.
Thế rồi, đêm trước đại yến trăm môn, sự kiện trọng đại nhất năm, người sở hữu tất cả bí mật ấy bỗng dưng biến mất. Không dấu vết, không thông báo, như thể bị núi rừng ăn mất. Trong cơn bão tin đồn, Đại Lý Tự – cơ quan điều tra tối cao của vương triều – được cử đến. Họ không đi một mình.
Diệp Lễ, một tử tù mới án trọng tội vì "phản nghịch, phá hoại cấm kỵ", bất ngờ xin được giao dịch: tự nguyện xông vào Bách Hiểu sơn trang để tìm người mất tích, đổi lấy sự xóa án. Một ván cờ rủi ro. Người nhận cuộc là Hóa Càn Khôn, bổ khoái Đại Lý Tự, một người đàn ông lạnh lùng, am hiểu mưu lược và các mẹo tà trong giang hồ. Hai con người mang quá khứ đen tối và lý do riêng tư, trong im lặng và nghi ngờ lẫn nhau, đã bước chân vào cánh cửa tử thần.
Họ đi qua những con đường mòn được canh phát bởi những bóng người vô hình, tránh những cạm bẫy cổ xưa kết tinh từ chướng khí. Mỗi bước chân đều là sự đối mặt với hiểm họa – từ độc thảo quái thực đến những ẩn sĩ điên loạn sống trong rừng sâu. Diệp Lễ dùng chính thân phận tù nhân để đánh lừa, Hóa Càn Khôn dùng lý trí lạnh lùng để phân tích. Họ phát hiện ra, Bách Hiểu sơn trang không chỉ là một nơi cấm kỵ, mà là một cỗ máy khổng lồ, một âm mưu kinh thiên động địa được xây dựng qua hàng chục năm. Trung tâm của mọi thứ không phải vàng bạc hay bí kíp võ công, mà là một thứ trân bảo cổ xưa, một mối tình duyên bất diệt bị giam cầm và lợi dụng – được gọi là Trâm Khoá Tình.
Trâm Khoá Tình không phải một vật thể đơn thuần. Nó là một dạng năng lượng, một mệnh hệ đạo lý bị đóng chặt bởi những lời thề son sắt giữa hai người từng yêu nhau sau cùng, rồi bị phản bội. Sức mạnh khổng lồ đó bị Bách Hiểu Đạo Nhân (hoặc kẻ đứng sau lưng hắn) trộm cắp và khóa chặt trong lòng núi, dùng để khuấy đảo linh khí, nuôi dưỡng sức mạnh cho một âm mưu đoạt vị, hoặc thậm chí nghịch thiên cải mệnh giang hồ. Mất tích của trang chủ chính là thời khắc then chốt – khi Trâm Khoá Tình trỗi dậy, muốn tự giải thoát, và chủ nhân của nó có mặt ở đó để có thể chuyển hóa hoặc hủy diệt nó.
Diệp Lễ và Hóa Càn Khôn không chỉ chạy theo manh mối. Họ phải đối mặt với những kẻ canh giữ Trâm Khoá Tình – những tay sai cuồng nhiệt, những bóng ma trong trang phục cũ kỹ, và cả bóng ma của chính quá khứ. Họ phải giải mã các ký hiệu trên vách đá, lắng nghe thì thầm của rừng già, và phân biệt giữa sự thật và ảo ảnh được tạo ra bởi khí trời đặc biệt nơi đây. Cuộc điều tra trở thành hành trình chạm vào bản chất của "tình" – lòng trung, tình bạn, tình yêu, và cả sự phản bội cay nghiệt. Trâm Khoá Tình chính là chìa khóa để mở mọi lớp phong ấn, từ người đến vật, từ quá khứ đến hiện tại.
Khi hai người cuối cùng đứng trước căn phòng kín bên lòng núi, nơi chứa Trâm Khoá Tình, họ phải đối mặt với sự lựa chọn cuối cùng: giải thoát nó để hủy diệt âm mưu, nhưng có thể gây ra thảm họa khôn lường? Hay kẹp nó lại, để giữ sự ổn định giả tạo, nhưng mặc kệ những bí mật và sự hy sinh? Và giữa họ, một mối quan hệ đã thay đổi vĩnh viễn từ sự nghi ngờ thành sự phụ thuộc – liệu họ còn là tử tù và bổ khoái, hay đã trở thành những người đồng hành, những người cùng giữ một trọng trách lớn lao hơn bản thân?
Bức màn sau Bách Hiểu sơn trang cuối cùng được vén lên, không phải để phơi bày một tội ác, mà để lộ ra một tình thương bị áp bức, một mối hận thù xưa cũ, và một sự cân bằng mong manh của thế giới võ lâm. Âm mưu đã được ngăn chặn, nhưng Trâm Khoá Tình – chìa khóa cho mọi tình nguyện và oan khuất – vẫn còn đó, ẩn náu trong lòng đá, chờ một ngày khác. Còn Diệp Lễ và Hóa Càn Khôn, sau khi bước ra khỏi bóng tối, sẽ đi về đâu với những bí mật mà họ đã chứng kiến? Câu trả lời có lẽ sẽ là câu chuyện mới, bắt đầu từ nơi Trâm Khoá Tình từng bị khóa.