Đêm 31 tháng 3 năm 1943, Sardi’s rực rỡ ánh đèn vàng vọt, nơi Broadway tụ họp để nuốt chửng những giấc mơ và nỗi đau. Lorenz Hart ngồi co ro trong góc tối, ly rượu đã cạn từ lâu, mắt ông lạc lõng nhìn ra khoảng không, nơi bóng tối nội tâm quấn lấy như sợi dây thừng siết chặt. Ông, người đã viết nên những giai điệu bất tử như Trăng Xanh, giờ đây lạc lối giữa men say và nỗi cô đơn gặm nhấm. Chỉ cách đó vài bàn, Richard Rodgers cười vang giữa đám đông reo hò, nâng ly chúc mừng "Oklahoma!" – vở kịch vừa đập tan mọi kỷ lục, làm rung chuyển cả con phố kịch trường bằng nhịp điệu sôi động và những bản tình ca rực lửa. Hai người cộng sự tri âm, từng cùng nhau chinh phục đỉnh cao với những ca khúc vang vọng như Trăng Xanh, nay đứng trước ngã rẽ định mệnh. Rodgers ngập trong hào quang lấp lánh của thành công, những cái bắt tay nồng nhiệt, những lời tung hô không ngớt từ các ngôi sao và nhà phê bình. Còn Hart, với gương mặt hốc hác và nụ cười méo xẹo, lầm lũi đối diện vực thẳm của chính mình – những đêm dài cô độc, những lời bài hát giờ chỉ còn vang vọng trong đầu như lời thì thầm của mặt trăng xanh thăm thẳm. Khoảnh khắc ấy, giữa tiếng ly chạm và tiếng cười, họ chạm mặt nhau, một cái nhìn lướt qua đầy ngụ ý: vinh quang của kẻ này chính là bóng tối của kẻ kia, và Trăng Xanh vẫn lặng lẽ chiếu sáng những vết nứt không lời giữa hai tâm hồn từng gắn bó keo sơn.