Trăng Xế Trời Berlin lẽ ra đã khuya, một đêm thu se lạnh, nhưng ánh đèn đường và cửa sổ các toà nhà vẫn nhấp nháy, khiến thành phố không hề ngủ yên. Hartmut Mackowiak, tài xế taxi quen thuộc với những chuyến xe đêm, vừa chở một khách về khu Ringbahn, thì thấy một bóng nhỏ òa ra từ một cửa hàng tiện lợi đã đóng cửa ở phía xa. Đó là một bé gái, không đầy tuổi, khoảng sáu, áo khoác mỏng, đôi mắt to tròn dõi theo chiếc xe của ông với vẻ sợ hãi và bối rối. Cô bé lảo đảo bước tới cửa sổ, hai bàn tay nhỏ xíu áp lên mặt kính. Hartmut, phản ứng tự nhiên của một người cha, từ từ đậu lại. Cửa sổ mở ra, ông đặt một câu hỏi bằng tiếng Đức. Bé gái trả lời bằng thứ tiếng Thổ Nhĩ Kỳ rất nhanh, giọng thinh thinh, đầy lo âu. “Anne… Anne…” – tên của người mẹ, tất cả những gì cô bé biết. Không biết đường, không nhớ địa chỉ, chỉ biết mình lạc giữa một thành phố khổng lồ và đáng sợ này, trong cái lạnh của đêm Trăng Xế. Hartmut không chút do dự. Ông bước xuống, mở cửa sau, vẫy tay cho bé gái lên. “Bố mẹ em ở đâu? Chúng ta đi tìm.” Cậu bé ngập ngừng, nhưng ánh mắt tin cậy đã lấp lánh. Ông cho xe chạy chậm dọc theo con phố vắng, hỏi thăm dân địa phương, những người vẫn còn ngoài đường lúc này. “Bạn nhỏ bị lạc, bạn có biết ai tên Anne sống gần đây không?” Tiếng Đức và tiếng Thổ Nhĩ Kỳ hòa lẫn trong không khí lạnh giá. Hartmut dùng điện thoại, gọi đến đồn cảnh sát gần nhất. “Có một bé gái Thổ Nhĩ Kỷ, khoảng sáu tuổi, tên là… chưa rõ. Chỉ biết tên mẹ là Anne. Chúng tôi đang ở khu….” Ông mô tả vị trí. Trong khi chờ đợi – một cuộc gọi có thể mất hàng giờ trong những giờ đêm như thế này – ông là điểm tựa duy nhất cho cô bé. Ông mua cho cô một ly sữa nóng từ một quầy ăn đêm mở cửa, lấy tấm chăn mềm trong xe để che cho cô khỏi làn gió lạnh, thì thầm những câu an ủi bằng âm thanh dịu dàng, dù chỉ hiểu được giữa những từ nghe không rõ ràng. Anh cảnh sát sau đó gọi lại. Có một báo cáo về một phụ nữ Thổ Nhĩ Kỳ tên Anne đang hoảng loạn tìm con gái, gần một trung tâm cộng đồng. Hartmut lập tức chuyển hướng, bám theo chỉ dẫn. Cuối cùng, ở một ngã tư yên tĩnh, dưới ánh trăng mờ nhạt (có lẽ chính nó cũng đang dõi theo từ trên cao, một người lạ mặt trong đêm Trăng Xế kia), ông thấy một người phụ nữ run rẩy, lia ánh mắt khắp nơi. Cô bé trên xe reo lên một tiếng “Anne!” rồi nhảy xuống, lao về phía người mẹ. Cái ôm siết chặt, những giọt nước mắt, những lời cảm ơn nghẹn ngào bằng hai thứ tiếng khác nhau. Hartmut không chờ lời tạ ơn dài dòng. Ông mỉm cười, vẫy tay chào, rồi cho xe lăn bánh, để lại phía sau một khung cảnh đoàn viên dưới ánh trăng. Chuyến xe thứ hai trong đêm, một hành trình không nằm trong lộ trình nào, nhưng lại là lý do duy nhất khiến một con đường đêm đáng để đi qua. Thời gian trôi, câu chuyện về Trăng Xế – có lẽ đó là biệt danh thân mật những người lái xe ôm đêm ở Berlin – vẫn sẽ được kể lại, như một mảnh ghép ấm áp giữa những góc thành phố lạnh lẽo, về sự sẻ chia giản dị mà không cần lời giải thích.