Trò Đùa Số Phận Cuộc đời của Hyun-Soo (Huh Yi-Jae) từng như một trang sách đã được viết xong, với chữ nghĩa tươi sáng trên những trang đầu – trí thông minh, sự sáng tạo và một tình yêu thuần khiết với Yoon-Ho (Shim Ji-Ho). Nhưng sau đó, một bàn tay vô hình đã giở những trang tiếp theo, vẩy lên những vết mực đen kịt, khiến cô phải đọc đi đọc lại, không sao hiểu nổi. Tai nạn xe máy đã cướp đi người cha – người chỗ dựa vững chắc đầu tiên – và để lại người mẹ trong trạng thái như chiếc bình gốm bị nứt, trí nhớ và ý thức đứt đoạn. Trong căn phòng bệnh viện có mùi thuốc khét lẹt, Hyun-Soo học cách sống như một người lớn, gánh vác tất cả, trong khi nỗi đau vẫn âm ỉ, không bao giờ phai. Và rồi Yoon-Ho xuất hiện, như một tia nắng xuyên qua lớp mây đặc quánh. Anh không chạy trốn nỗi đau của cô, mà đứng cạnh, sẵn sàng cùng cô gánh vác. Tình yêu họ nở ra trong điều kiện khó khăn, như một bông hoa dại kiên cường. Họ đính hôn, hứa hẹn một tương lai chung. Nhưng trò đùa của số phận chưa dừng lại. Young-Ae (Choi Myoung-Gil), mẹ của Yoon-Ho, một người phụ nữ quyền lực và cẩn trọng, nhìn thấy những đám mây đen quá khứ đang treo lơ lửng trên đầu Hyun-Soo. Bà phản đối. Tuy nhiên, thay vì dứt khoát cắt đứt, bà lại ỷ lại vào sự kiên nhẫn và tình yêu của con trai, một sự nhân nhượng đầy mâu thuẫn, như một sự đầu hàng không tình nguyện trước niềm hạnh phúc hiện tại của anh. Cuộc hôn nhân diễn ra trong không khí trầm lắng, với sự hiện diện lấp lửng của người mẹ chồng – một sự chấp nhận gượng ép. Rồi một đêm mưa gió, số phận lại ghếch vai lên. Yoon-Ho và cha anh đi một chuyến công tác. Xe gặp nạn. Cha anh vĩnh viễn ra đi. Còn Yoon-Ho... mất tích. Không thi thể, không dấu hiệu. Chỉ còn một vùng trống im lặng, một câu hỏi khổng lồ treo lơ lửng. Hyun-Soo, trong cơn đau như cắt, vẫn phải đứng lên. Trong căn nhà vắng người, cô phát hiện ra mình đang mang thai. Một sinh mạng mới, một mảnh vỡ của tình yêu họ, đang lớn dần bên trong. Đó là món quà và cũng là gánh nặng. Giữa cơn bão đau thương, Young-Ae bỗng đưa ra quyết định: bà sẽ rời đất nước. Không lời giải thích dài dòng, không lời từ biệt tử tế, bà chỉ vội vàng rời xa, như một kẻ trốn chạy khỏi ký ức và trách nhiệm. Bà không biết, không thể nào biết được, rằng trong căn phòng trống rỗi lúc bà ra đi, một phần Hyun-Soo – đứa trẻ trong bụng – cũng đang bị bỏ lại, một mình đối mặt với tương lai mờ mịt. Nhiều năm trôi qua như một dòng suy nghĩ chập chờn. Hyun-Soo sinh con, nuôi con lớn. Đứa trẻ mang dáng vẻ của Yoon-Ho, những nụ cười, những cái nhìn, lại càng khiến câu hỏi "Anh đi đâu?" luôn một ngày một lớn. Cô sống âm thầm, bám víu vào ký ức và trách nhiệm với đứa con. Số phận của cô giống như một vòng xoay ảm đạm. Rồi một buổi chiều, tại một quán cà phê yên tĩnh, trò đùa số phận lại một lần nữa kéo màn. Young-Ae, sau nhiều năm xa lạ, trở về. Bà già đi, những đường nét quyền lực đã mờ nhạt, đôi mắt mang vẻ mệt mỏi và Day một sự hối hận khó tả. Và tại đó, bà nhìn thấy Hyun-Soo – người con dâu từng bị bỏ rơi, giờ đây là một người mẹ mạnh mẽ. Và bà còn nhìn thấy đứa trẻ... đứa trẻ có khuôn mặt của con trai bà. Một sự trùng hợp kỳ lạ, một cú sốc tinh thần. Young-Ae lập tức hiểu ra tất cả: đứa trẻ này là cháu của bà, là hậu duệ của dòng họ, là kết quả của tình yêu giữa Hyun-Soo và Yoon-Ho – người mà bà từng nghĩ đã mất. Người phụ nữ trung niên đứng sững, tay run rẩy cầm tách trà. Trên khuôn mặt Hyun-Soo, không còn nỗi đau xót xa, mà là một sự bình thản đầy mệt mỏi, như một người đã đi qua quá nhiều bão tố. Cuộc gặp gỡ không phải là sự đoàn tụ, mà là một cuộc đối diện với quá khứ. Một người mang trong mình bí mật về một cái chết và một sự biến mất; người kia mang trong mình bí mật về một sự ra đi và một sự sống. Trò đùa số phận tàn nhẫn nhất chính là khi chính nó phơi bày tất cả mọi thứ đã được che giấu, buộc hai con người phải đối mặt với những mảnh vỡ của quá khứ, trong khi chính câu chuyện thì chưa bao giờ có lời kết.