TRỞ VỀ NĂM 1997:
Woo-seok bước vào tuổi 40 với gánh nặng của một diễn viên đóng thế lang thang giữa các phim trường rẻ tiền. Vết sẹo dài như con rết bò từ thái dương xuống cổ - ký ức kinh hoàng từ vụ nổ năm 24 tuổi - khiến anh chìm trong nỗi tiếc nuối về năm 1997. Lúc ấy, anh là chàng trai trẻ đầy tham vọng, được ví như "viên ngọc thô" của làng giải trí Hàn. Nhưng tất cả vụt tắt chỉ sau một pha nguy hiểm không được tính toán kỹ.
Giấc mộng quay ngược thời gian chẳng bao giờ lặn xuống. Nó hiện hình mỗi khi anh nhìn vợ - người phụ nữ từng ngưỡng mộ ánh hào quang quanh anh - phải gồng mình nuôi hai đứa con nhỏ bằng đồng lương bấp bênh của nghề bán hàng online. Nó nhức nhối hơn khi cha anh, ông lão 70 tuổi vẫn phải đạp xích lô mưu sinh, ném vào mặt anh câu nói: "Thời trai trẻ mi đốt hết tiền bạc, giờ đốt nốt danh dự à?".
Một chiều mưa tầm tã, ghé vào ngôi chùa hoang bên lề đường, Woo-seok gặp nhà sư mặc áo vải thô bạc màu. Ông đưa năm lá bùa giấy mực nhòe nát, dặn dò: "Đời người như bánh xe, muốn quay ngược thì phải trả giá". Anh cười nhạo, nhưng vẫn giấu chúng vào túi như thứ bùa hộ mạng cuối cùng.
Số phận trêu ngươi khiến "giá" ấy đắt không tưởng…
Trong cảnh quay rượt đuổi xe hơi cho bộ phim "Bước Chân Tử Thần", dây đai an toàn đứt gãy. Woo-seok bị hất văng qua kính chắn gió, đầu đập xuống đường khiến máu trào ra ngập tròng mắt. Khi tỉnh dậy, tiếng giảng bài ồm ợp của giáo viên Toán văng vẳng: "Kim Woo-seok! Em lại ngủ gục?". Nhìn bàn tay trẻ măng không tì vết, sờ lên mặt tìm vết sẹo - nó đã biến mất. Chiếc đồng hồ dây nhựa xanh trên cổ tay hiện rõ ngày tháng: 15/10/1997.
Gặp lại chính mình ở tuổi 17, Woo-seok nhận ra anh đã từng "hỗn" đến mức nào. Bữa cơm tối hôm đó, anh lặng người khi thấy cha - người sau này bị lao phổi vì sương giá - đang gắp cho anh miếng thịt duy nhất trong nồi canh rau muống. Nước mắt anh ứa ra khi đứa em gái nhỏ (sau này phải bỏ học vì anh vay nặng lãi) nũng nịu đòi chồng thơ heo đất.
"Cải tạo" quá khứ bắt đầu từ những điều giản dị nhất:
- Anh xin làm bồi bàn tại quán bar cha từng cấm vì nghĩ con trai mình ăn chơi, thực ra chỉ để theo dõi ông - người thường uống rượu giải khuya ở góc quán sau khi chở khách.
- Anh trân trọng từng lá thư tay mẹ nhét vào balo (mà xưa kia chưa bao giờ đọc), học cách nói "Con yêu mẹ" dù ngượng nghịu.
- Thậm chí, anh tìm cách gặp vợ tương lai khi cô còn là nữ sinh lớp 10 hay khóc nhè vì bị trêu tóc xù, âm thầm che chắn cho cô khỏi lũ du côn trường bạn.
Nhưng "nguyên tắc thời gian" khắc nghiệt hơn anh tưởng…
Vết sẹo định mệnh năm 24 tuổi giờ đây bỗng hiện hình mờ ảo mỗi khi anh thay đổi sự kiện lớn. Khi anh ngăn cha bán đất trả nợ cá độ cho mình năm xưa, vết sẹo như dao cứa rát mặt. Khi từ chối vai diễn nguy hiểm sẽ gây tai nạn, nó chảy máu như nhắc nhở số phận không dễ đánh lừa. Trở về năm 1997 có phải là món quà, hay lời nguyền buộc anh sống hai kiếp đau trên một tấm thân?
Câu trả lời anh chọn là đối mặt. Dù biết mặt mình có thể lại hóa hoa tiêu, nhưng lần này, Woo-seok muốn chứng minh hai chữ "người đàn ông" không nằm ở vẻ ngoài trơn láng, mà ở cách anh dựng lại từ đống đổ nát những gì đã đánh mất…