Trên hòn đảo nhỏ bé, nơi biển cả ôm ấp bờ cát trắng mịn và những rặng san hô rực rỡ, Giang Nguyệt không chỉ đến để nghiên cứu đàn sói bí ẩn. Cô đến vì một lời đồn, một câu chuyện cổ xưa về “Linh hồn sói biển” và một lời nguyền mang tên Trói Buộc Bởi Thuỷ Triều. Hòn đảo này, với người dân địa phương, không chỉ là mảnh đất. Nó là một thực thể sống, hơi thở của nó là nhịp thở của đại dương. Và thủ lĩnh của bộ tộc sói hoang dã, Lục Chí Vũ, chính là một phần của nhịp thở ấy. Anh không chỉ là một người đàn ông mạnh mẽ, với đôi mắt xanh thẳm như lòng biển sâu, mà còn là người gìn giữ một bí mật cổ xưa hơn cả những rặng núi đá vôi trên đảo. Bí mật đó được khắc ghi trong vết sẹo hình sóng trên cánh tay anh, một dấu ấn không phải của thế giới này. Những ngày đầu, Giang Nguyệt chỉ là một nhà nghiên cứu, quan sát từ xa. Nhưng rồi, một cơn bão bất ngờ ập đến, tách đàn sói và cuốn trôi cả lối về của cô. Trong cơn tuyệt vọng, chính Lục Chí Vũ đã xuất hiện, dẫn dắt cô qua những hang động ngầm, nơi thủy triều lên xuống như nhịp tim của hòn đảo. Ở đó, giữa tiếng sóng vỗ rền vang, cô nghe anh kể về “Lời Nguyền Sóng Vỗ” – một lời nguyền từ thời đại xa xưa, khi con người và linh hồn sói từng là một. Mỗi trăm năm, vào đêm trăng tròn, thủy triều sẽ dâng cao nhất, và nếu linh hồn sói biển (một người mang dòng máu hỗn hợp) không tìm thấy được “một nửa của sóng”, lời nguyền sẽ khiến cả bộ tộc sói và cả hòn đảo chìm trong biển cả vĩnh viễn. Giang Nguyệt chợt nhận ra, vết sẹo hình sóng trên cánh tay Lục Chí Vũ chính là dấu hiệu của “Linh hồn sói biển” ấy. Và những giấc mơ kỳ lạ, những cơn ác mộng về một trận đại hồng thủy và một người đàn ông với đôi mắt xanh biếc, mà cô luôn cho là sản phẩm của trí tưởng tượng, bỗng trở nên rõ ràng đến đau đớn. Cô không chỉ là một nhà nghiên cứu đến từ đất liền. Cô chính là “một nửa của sóng” – người con gái từ kiếp trước đã hứa hẹn với linh hồn sói biển, nhưng đã vô tình đánh mất nhau trong cơn đại hồng thủy. Trói Buộc Bởi Thuỷ Triều không chỉ là một lời nguyền. Nó là sợi dây vô hình nối liền hai kiếp người, hai dạng thức tồn tại, qua dòng chảy bất tận của thời gian. Nó khiến trái tim Giang Nguyệt đau nhói mỗi khi thủy triều rút, như một lời gọi từ tiềm thức. Nó khiến Lục Chí Vũ, vốn luôn lạnh lùng và xa cách, phải bảo vệ cô bằng một bản năng mãnh liệt, như một con sói bảo vệ bạn đời của mình. Những hiểm nguy từ thiên nhiên – bão tố, núi lửa ngầm, những con sóng dữ – trở thành thử thách cho tình cảm đang chớm nở. Nhưng nguy hiểm lớn nhất lại đến từ bên trong: sự thật về kiếp trước, về lời hứa đã vỡ, về sự trừng phạt của tạo hóa. Liệu họ có thể vượt qua được sự trói buộc của thủy triều, vừa là lời nguyền, vừa là sợi dây liên kết, để tìm thấy một tình yêu thực sự tự do? Hay họ sẽ mãi mãi là nạn nhân của dòng chảy nghiệt ngã, nơi quá khứ và hiện tại, con người và linh hồn sói, hòa quyện và tan biến trong làn nước mặn chát? Hòn đảo vẫn thở, thủy triều vẫn lên xuống, và giữa ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, giữa con người và loài vật, Giang Nguyệt và Lục Chí Vũ đứng đó, đối mặt với định mệnh của chính mình, với trái tim đã bị Trói Buộc Bởi Thuỷ Triều từ rất lâu về trước.