Dưới những đám mây thời Dân Quốc vần vũ xám xịt, bầu trời Khe Đá tựa chiếc quan tài mục nát. Gió rên rỉ truyền đi mùi tanh của máu, đất đai nhão nhẹt dưới vó ngựa bọn thổ phỉ – từng đoàn ác quỷ lưu manh đang biến xóm làng tĩnh lặng thành địa ngục trần gian. Cánh đồng lúa mục rữa dưới lớp bùn nhuốm hận thù, còn trong căn lều xiêu vẹo, Ngô Tân ôm chặt xác người vợ trẻ đã cứng đờ. Lửa bốc cháy giập tắt trong mắt chàng, tiếng kêu thương của con gái út cách đó ba sào ruộng vọng về như dao cứa.
Đêm ấy, Ngô Tân gục bên gốc đa, mặt lạnh ngắt đầy vết móng cào của kỷ niệm. Nhưng khi tiếng cười khếnh khách cùng lục lạc lốc cốc vọng tới từ lều thủ lĩnh thổ phỉ, lòng căm hận bỗng cuộn lên khỏi vũng bùn tuyệt vọng. Lưỡi đao rỉ lấp lóe ánh trăng, xác Hổ Tử – con của Diêm Bá Thiên – nằm vật vã trên mấy lớp da trâu cùng cô gái trẻ tên A Kha. Máu hắn bắn tung tóe lên vách đất, thứ mực đỏ điểm cho cuộn tóc rối của cô gái vừa được cứu khỏi hầm rồng.
Bình minh chưa kịp hé, tiếng trống thúc quân của thổ phỉ đã nhồi vào từng vách gỗ. Diêm Bá Thiên phóng ngựa xông thẳng vào xóm nhỏ, hàm răng thỏ đen nhẻm nhe ra như lũ diều hâu đói khát. "Tao sẽ mổ bụng tất cả!" – giọng hắn vỡ vụn trong tiếng gào thét chém giết. Lửa bốc lên ngợp trời Khe Đá, khói đen cuộn mình vắt ngang núi.
Ngô Tân đứng lặng trong góc chuồng bò, tay siết chặt chuôi côn mà người cha quá cố đã mài bằng máu. Tiếng thổ phỉ cười ré lẫn tiếng dân làng rú lên thê thảm khiến từng chân tơ kẽ tóc trong người anh run lên phẫn nộ. Ngọn lửa Trừ Ác Nhân Gian bùng lên tự bao giờ – không phải từ đôi tay mà từ sâu thẳm tim gan chàng. Mười thanh niên sống sót, mắt đỏ ngầu theo bước chân Ngô Tân xông pha, cào cấu sự sống từ nanh vuốt đẫm máu.
Hai ngày đẫm máu. Từ trong khói lửa mịt mù, Ngô Tân cưỡi lên vết thương rỉ nước vàng của mình mà phóng vào ngõ hẹp. Diêm Bá Thiên vung đại đao gầm ghế, lưỡi thép vừa chớp lóe đã nảy lửa khi đập vào thân côn vít sắt. Cả thiên địa như nín thở khi thân thể hai người quấn chặt vào nhau, hơi thở hổn hển hòa với tiếng gươm kêu khàn đặc. Rồi tiếng xương rạn nứt thô bạo. Diêm Bá Thiên gục xuống, hàm nghiến chặt đầu côn gỗ lim đẫm máu thịt mà Ngô Tân đã đánh đổi xương bả vai để đâm thẳng vào yết hầu hắn.
Tro tàn mịt mù rơi xuống gò đất cao, người duy nhất đứng thẳng trong xóm cháy đỏ thảy nhắm mắt hướng về phía bờ sông. Từng mảnh vàng mã bay lả tả đậu lên vai Ngô Tân. Hận thù đã tàn? Sao tiếng gió rít qua ngõ hẹp vẫn khàn đặc như tiếng khóc của đất trời...