Tru Tiên mở ra hành trình của Trương Tiểu Phàm - kẻ mồ côi trắng tay giữa đêm kinh hoàng ấy. Gia biến ập đến như trời giằng, nuốt chửng cả tuổi thơ hắn trong biển máu. Ngưỡng cửa Thanh Vân Môn đón nhận đứa trẻ thất thân ấy, nhưng nơi đây nào phải thiên đường?
Năm năm ròng rã đổ mồ hôi trên vách đá Vô Song Phong, gót chân trần in hằn trên từng mỏm đá lởm chởm. Ngày đêm gối đầu lên kiếm mà ngủ, lòng đầy nghi hoặc về câu chuyện "chính đạo" thầy Điền Bất Dịch giảng giải. Thất Mạch Hội Vũ năm ấy, chuôi đoản đao Hợp Hoan Linh ánh lên màu máu khi hắn xé tan màn đêm bằng chiêu thức Tịch Tà - khoảnh khắc khiến chưởng môn Đạo Huyền Chân Nhân phải siết chặt quạt ngọc.
Chuyến phái đi sứ Không Tang Sơn chẳng qua là đường cùng đẩy hắn vào lò lửa. Lục Tuyết Kỳ - sư muội băng sơn ngạo tuyết ấy - vẫn khinh khí thế như ngày đầu gặp mặt, nhưng giữa trận mưa tên độc Thủy Sư, đôi vai gầy của nàng lại chực che cho hắn nhát kiếm tử thần.
Hồn nhiên và ngang tàng như Bích Dao xuất hiện tựa ánh trăng rằm xé màn sương. Tiếng khánh ngân vang từ chiếc linh lung trên tay nàng hóa giải ma trận Âm Huyền, nhưng lại dệt thêm lớp sương mù về thân phận "cô gái rừng thẳm" này. Từng lời nói đùa của Bích Dao đều mang vị máu tanh, mỗi bước chân nàng đi kéo theo tiếng gầm gừ từ vực sâu Cầm Lăng thành.
Phía trước, bóng tối đang tết những tấm lưới tà độc. Huyết Hải Nhai rục rạo bọn Ma giáo trùng sinh, Long Thủ thành cuộn xiết âm mưu của Quỷ Vương tông. Và trên hết - vết sẹo hình chữ "Sát" nơi ngực trái Trương Tiểu Phàm cứ thổn thức mỗi đêm trăng máu, như tiếng gọi từ huyết thống bị vùi sâu ngàn năm.
Thanh Vân Môn vẫn chưa biết, chính họ đã nuôi lớn mầm họa diệt môn trong lòng bàn tay.