Mở Rộng Câu Chuyện Mùa Hè Cheb 2001 Mùa hè năm 2001. Không khí Cheb thì vẫn thế – ồn ào, ngập tràn mùi gia vị cay nồng từ những sạp hàng chè, tiếng rao hát giật tít tiếng Séc lẫn tiếng Đức, và cái nắng mùa hè như thiêu đốt cả những góc đá cổ kính. Giữa dòng đời ấy, Kiên, 17 tuổi với mái tóc đỏ rực như lửa hoàng hôn, về nhà. Cậu đã mười năm xa quê, mười năm lớn lên giữa Sài Gòn nóng ẩm rực rỡ, giờ đây về lại "gốc" trong một khu chợ nhộn nhịp mà cảm giác lại xa lạ như một phim đen trắng. Thực tế vặn ngược lại kỳ vọng của Kiên. Người cha, Dvorak, không phải là người đón tiếp ấm áp cậu tưởng tượng. Ông ngồi đăm chiêu trên chiếc ghế cũ sờn bên cửa hàng tạp hóa nhỏ, ánh mắt dò xét nhưng không một chút nhiệt độ, như đang đánh giá một món hàng lạ chứ không phải đứa con trở về. Người mẹ, Jana, thì ở bên cạnh, nụ cười cố gương kín đáo sự lo lắng nhức nhối. Giọng bà run run mỗi khi hỏi về Việt Nam, về đường phố Sài Gòn, như sợ nghe thứ gì đó sẽ vỡ ra trong câu trả lời. Rồi có cậu em trai, Ondra, chỉ kém vài tuổi, nhưng ánh mắt luôn lấp lánh sự sẵn sàng châm chọc, tìm cách giật chiếc quần jeans bó sát của Kiên, hoặc thách thức cậu chơi đá banh ngay lập tức, như một cách thử thách quyền lực của người anh vừa từ xa trở về. Kiên cố gắng lấn át cảm giác lạc lõng bằng những nỗ lực nhỏ. Cậu in hình Pokémon lên chiếc áo phông trắng toát – Pikachu vẽ mũm mĩm, Charmander bốc khói – thứ gần như biểu tượng của tuổi teen mà cậu mang theo từ Việt Nam. Nhưng chiếc áo ấy lại trở thành nguồn cơn trêu chọc. Ondra nhạo báng: "Ở quê mình mà mặc áo con rồng bắn lửa? Lạ người thế!" Dvorak chỉ liếc nhìn, một tiếng thở dài khẽ bật ra, khiến Kiên cúi gằm mặt. Cậu lúng túng lục tìm cuốn từ điển Séc Việt dày cộm, với nỗi sợ hãi thực sự khi sếp phỏng vấn công việc mùa hè sắp tới. Những câu tiếng Séc cậu vất vả học từ khóa học ngôn ngữ nhanh chóng tan biến trong đám đông chợ dưới cái nắng như thiêu đốt. Chiều về, cậu bồn chồn bên hồ công viên, cố tình nói tiếng Séc với mấy cô gái xinh đẹp trông qua, hy vọng được tán tỉnh thành công, ít nhất cũng là một cái quen. Lẽ ra, ở tuổi 17, cảnh chợ búa gia đình náo nhiệt, sự ngượng ngùng ngôn ngữ, những trò trêu chọc em trai nhỏ, và cả những nỗ lực tỏ tỏ tữ mới lớn – tất cả nên là những mảnh ghép bình thường của một mùa hè. Nhưng ở Kiên, tất cả lại chông chênh lạ thường. Là cái ánh mắt thoáng qua đầy phức tạp của Dvorak mỗi khi nhìn chiếc áo Pokémon? Là những cơn đau đầu bất thường của Jana, bà gạt đi như không, nhưng đôi bàn tay quệt vào thái dương lại lộ ra sự mệt mỏi? Là cách hàng xóm, cụ bà bán hoa, hay anh bán rau... họ nhìn cậu không phải với sự tò mò thông thường, mà như đang nhìn một điều gì đó quen thuộc và thăm thẳm cùng lúc? Một buổi sáng, khi giúp mẹ dọn dẹp góc kho chứa cũ, tay Kiên vô tình chạm tới một hộp gỗ bị bỏ quên bên dưới lớp bụi mờ. Cái hộp không khóa. Mở ra, bên trong không phải đồ cổ, mà là một tập bản đồ cũ kỹ bờ biển Việt Nam, được đánh dấu bằng nét nguệch ngoạc đỏ. Kẹp trong đó là một bức ảnh đen trắng, hơi ố – một người đàn ông trẻ, khuôn mặt mộc mạc, đang cười tươi, đứng cạnh một cậu bé khoảng 6,7 tuổi với mái tóc đỏ rực quen thuộc. Sau bức ảnh là một mẩu giấy vụn, viết bằng tiếng Việt, nét chữ mềm mại nhưng run: "Bố nhớ lắm. Con nhớ bố không? Bố sẽ tìm con. Trò chuyện sau." Ngày ở góc nhỏ chỉ còn một con số: 2001. Dvorak. Người lạnh lùng ngồi quán café mỗi tối. Người đàn ông trong ảnh? Đôi mắt Kiên mở to, tim như bóp nghẹt. Chiếc áo Pokémon đột nhiên trở nên nặng trịch, như một lời nhắc nhở đau đớn. Cái bí mật tưởng như ngủ quên dưới lớp bụi thời gian kia giờ đây đã hé lộ, dù chỉ manh nha, đủ khiến cậu giật mình. Mùi chợ Cheb, tiếng rao gi, cả nắng hè mùa 2001 bỗng chốc trở nên khác lạ, hỗn loạn. Cậu hiểu ra, không chỉ cuộc trở về không như tưởng, mà chính bản thân cậu, sự hiện diện của một mái tóc đỏ rực giữa khu chợ Cheb năm 2001, và câu chuyện đằng sau nó – mới là thứ đủ sức làm rung chuyển cả khu chợ này, một rung chuyển mà cậu chưa hề chuẩn bị. Sự thật đang lẩn khuất đâu đó, sẵn sàng trỗi dậy.