Bản Mở Rộng: Ngọn lửa thiêu rụi điện Thúy Hoa năm ấy không chỉ cướp đi sinh mạng Công chúa Sheng Yunlin, mà còn hóa thành vết sẹo hằn sâu trong tâm khí giới Thương Long. Khi tỉnh lại giữa làn khói hương nồng đặc của Trường Tương Ức – khu lăng mộ bí ẩn chỉ xuất hiện trong truyền thuyết hoàng tộc – nàng chạm vào vết bỏng loang lổ trên vai, nhận ra mình đã trở về từ cõi chết. Lần tái sinh này không phải là ân huệ, mà là giao kèo máu với số phận: "Đã cướp ta mạng sống, thì đừng hòng giữ linh hồn ta mãi trong bóng tối." Từ hố thẳm diệt vong, Yunlin vùng dậy với trí tuệ sắc như gươm và trái tim bọc thép. Mỗi bước chân nàng đi qua thềm cung điện cũ kỹ đều khơi lại một âm mưu từ quá khứ – vị quan Thượng thư từng vỗ vai nàng như người cha, giờ đang ngồi trên núi vàng từ tiền thuế dân lầm than; người chú ruột tưởng chừng hiền lành, kỳ thực chính là kẻ đã đổ dầu vào ngọn lửa định mệnh đêm ấy. Bằng mạng lưới tin tức bí mật phủ khắp thập tam châu, nàng từng chút khoanh vòng kẻ thù, vạch trần bộ mặt tham tàn của bọn chúng trước cả nghìn ánh mắt kinh hãi nơi triều đình. Nhưng con đường phục thù không chỉ có giáo mác và máu. Khi Đại sư phụ Xie Fei của Trường Tương Ức – người đàn ông với đôi mắt lạnh tựa băng hà nhưng nụ cười lại nóng hơn ngọn hỏa diệm – bỗng xuất hiện như thách thức ngang nhiên vào trận cờ của nàng, hắn mang đến những câu đố tử sinh không lời đáp. Mỗi lần dao găm hắn áp sát cổ Yunlin là một lần trái tim nàng đập loạn nhịp, mỗi lời dạy bảo khắc nghiệt của hắn lại giấu đi sự dò xét khó hiểu. "Ngươi tưởng công bằng chỉ cần lật đổ vài kẻ thối nát?" – Giọng hắn chế nhạo khi hai người đối mặt trong lầu bát giác đẫm trăng. Trùng trùng âm mưu chốn cung đình trở thành phông nền cho cuộc giằng co giữa lý trí và cảm xúc – kẻ lưỡng đầu tham vọng liệu có dám buông bỏ lớp vỏ kiêu ngạo để chạm vào thứ tình cảm chực chờ thiêu rụi cả vương quốc họ đang tranh đoạt? Dưới chân núi Thiết Sơn – nơi linh khí Trường Tương Ức ngưng tụ thành từng làn sương độc – Yunlin dựng cờ tập hợp đồng minh. Nàng không chỉ cần võ tướng thiện chiến, mà cả những bộ óc mưu lược sẵn sàng xé tan màn kịch đạo đức giả của các đại gia tộc. Mỗi mảnh ghép quyền lực nàng thu về đều đánh đổi bằng máu, nhưng chính hơi thở nồng ấm của những con người ấy mới là liều thuốc duy nhất khiến nàng không quên mình vẫn sống, vẫn còn cảm giác giữa bàn cờ tử thần. Khi tiếng chuông chùa Linh Phong vang lên lần nữa, cuộc đối chất giữa Công chúa và Đại sư phụ sẽ định đoạt số phận cả Thương Long đại lục. Có kẻ nói tình yêu giữa họ là mũi tên tẩm độc, nhưng có lẽ chính lưỡi dao ấy mới cứu nàng khỏi bóng đêm vĩnh hằng của Trường Tương Ức.