Tu La Võ Thần (Phần 2)
Luận Tiềm Năng
Cùng một bước nhập môn, thiên tài nảy nở như phong vân, cảm ngộ thiên đạo trong nháy mắt. Ta? Ta chỉ là một phàm nhân trong đám phàm nhân, không có kinh tài diễm tuyệt, không có Thần Thánh trọng bảo. Nhưng huyền công vũ kỹ, đều có thể vô sư tự thông. Mỗi một quyển kinh điển cổ xưa, mỗi một đạo phù văn tàn khắp, đều là chìa khóa vạn cổ thần bí. Khi người đời say mê với cảm ngộ bùng nổ, ta lại chọn con đường chậm rãi, thầm lặng —— đem từng chữ, từng tỉ, từng góc của huyền bí, hoàn toàn luyện hóa thành bản thân, như nước sông lớn tích lũy muôn ngàn dòng suối nhỏ, cuối cùng tạo thành trận cuộn xoáy nghịch thiên.
Không có thiên tài? Được. Ta dùng thời gian mênh mang, dùng kiên nhẫn vượt qua mọi thử thách, để huyền công của ta, trở thành "tự thông". Tự thông, chính là phá vỡ mọi ràng buộc, là ở trên cùng của đại đạo, không còn cần "cảm ngộ" - vì chính ta, chính là đạo! Đó là một loại thông minh khác, một loại trí tuệ của bản nguyên, không đến từ thiên phú, mà đến từ sự hiểu biết sâu sắc và luyện tập không ngừng.
Luận Mị Lực
Thiên kim tiểu thư? Danh môn võ lâm? Yêu nữ phong tình, thánh nữ cao khiết? Trong mắt thiên hạ, các nàng là chuyện đời, là truyền thuyết, là những đóa hoa đắt giá trong vườn nhân gian. Mà ta, chỉ là một bóng ma trong Tu La thành.
Nhưng sao vạn hoa lại hướng về một cái xác không hồn? Thiên kim tiểu thư tính toán trí dũng, muốn dùng hôn nhân khống chế thiên hạ, lại lạc vào cái bẫy tình cảm do chính mình giăng ra, canh cánh trong lòng chi bằng đoạn kiếm. Yêu nữ phóng khoáng, thấy qua bao nam nhân, lại say một chút "vô tâm" của ta. Thánh nữ lạnh như băng, tu đạo thiện lương, lại phát hiện tim mình đã đập không phải vì trì chú, mà vì bóng dương ấy - một sự rung động bị tẩy uế, lại càng mãnh liệt.
Chúng nàng muốn dừng lại. Muốn quên đi. Nhưng tình, là một thứ ta học từ sách, từ kinh nghiệm, từ trái tim đầy rẫy vết kiếm. Ta hiểu rõ sự phức tạp của nó, vì ta đã từng coi nó là vũ khí, là con dẻo trong tay. Thế nên, khi chúng nàng yêu, là yêu một s陷阱 (bẫy) mà chúng nàng tự đào, một ảo ảnh do ta vô tình hay cố ý tạo ra? Hay là yêu một bản chất thực sự, một sự tổn thương sâu kín mà cả hai cùng che giấu? "Muốn ngừng mà không được" —— đó không còn là tình yêu thuần túy, mà là một sự ghiện lụy (liên lụy), một pháp môn tu luyện phi thường. Một khi đã dính vào "Ta", các nàng sẽ không còn là chính mình. Còn ta, ngồi nhìn cuộc đời này trôi qua, có phải là một sự trừng phạt, hay một bước đệm trên con đường Võ Thần?
Luận Thực Lực
Ngươi có ngàn vạn chí bảo? Có thể phá vỡ núi non, xé rời biển cả? Trong mắt ta, chỉ là vật thể cứng nát xa lạ. Ngươi có đạo pháp thần thông, có thể triệu hồi sấm sét, đóng băng vạn vật? Trong mắt ta, chỉ là một trò tiểu xảo trước sức mạnh qui tụ của Linh Giới.
Bởi vì ta cầm trong tay, không phải một thanh kiếm, mà là Tu La Thành —— một cỗ xác, một đại trận, một thế giới cát bụi được huyền bí vạn cổ tôi luyện. Mỗi một viên gạch, mỗi một lớp bụi bên trong, đều thấm đẫm máu tươi và ý chí của muôn đời các vị tiền bối Tu La. Khi ta triệu hồi, không phải gọi một mình ta, mà là triệu hồi linh hồn của cả một thành trì. Đó là một đạo binh vĩnh cửu, một đại quân do oán khí, ý chí, và sức mạnh bản nguyên ngưng tụ thành. Đó là một loại cường đại vượt xa khái niệm "đạo pháp" thông thường. Gọi nó là Linh Giới Đại Quân? Sai. Nó chính là Tu La.
Một tiếng "Tu La" ngân vang, là một trận chiến đã được tái hiện, là một thế giới sụp đổ. Chí bảo của ngươi, đừng nói là đối phó với đại quân, ngay cả khi chúng xâm nhập vào phạm vi Tu La Thành, cũng sẽ bị một loại "quy tắc" bản địa, một sức mạnh tiêu diệt tất cả kẻ ngoại lai, thôn phệ không còn một mảnh.
Và Ta?
Thiên hạ chúng sinh chỉ trông thấy một bóng người lạnh lùng, tàn khốc, đẫm máu trong Tu La Thành. Gọi ta là "Tu La", một danh xưng đầy chán ghét, một lời nguyền. Nhưng các ngươi nào biết? Ta không phải đang làm Tu La. Ta đang dùng danh hiệu "Tu La", là một cái vỏ rất lớn, để chứa đựng một Võ Thần đang lớn mạnh.
Ta dùng Tu La Thành làm nơi nuôi dưỡng.
Ta dùng máu tươi Tu La làm dưỡng khí.
Ta dùng oán hận Tu La làm đúc lửa.
Ta dùng sự hủy diệt Tu La làm thử thách.
Từ trên tàn tích của Tu La, từ trong nhà tù của Tu La, ta từng bước một, dựng lên một đài võ thần. Mỗi một lần giết chóc, mỗi một lần thất bại, mỗi một giọt máu rơi xuống, đều là một viên gạch, một lớp tuyết, trên con đường ấy.
Đỉnh phong? Đỉnh phong không phải là một vị trí ngừng lại. Đỉnh phong, chính là bước chân ta đang dẫm. Là thời khắc mà Tu La Thành chuyển hóa hoàn toàn, mà danh xưng "Tu La" bị thiêu đốt sạch sẽ, chỉ còn lại một chữ —— Thần.
Thời khắc ấy, ta sẽ đứng trên đám mây xác, trên biển máu tươi đã hóa thành pháp quy, nhìn xuống chúng sinh đang run sợ. Lúc đó, hỏi: "Ta là ai?"
Thiên hạ sẽ không còn dám trả lời. Bởi câu trả lời, sẽ là một loài sợi dây mới, một thứ lời thề vĩnh cửu.
Ta chính là đỉnh phong. Ta chính là con đường. Ta chính là ngọn lửa thối tha và rực rỡ nhất từ ra đời Tu La.