Tử Thần Kiếm Khách
Hắn bước ra từ núi xác, từ một vùng đất không còn tên gọi nữa. Không phải đi, mà là lết, như một con thú bị thương nặng vừa chạy thoát khỏi miệng hố hỏa ngục. Dưới chân là những mảnh vỡ của giáp trụ, của xác người đã lạnh, của những cánh tay vẫn còn uốn cong trong tư thế bất lực. Mùi sắt oxy hóa, mùi thịt thối rữa và mùi tro tàn hòa quyện, nặng trịch trôi theo từng bước đi đều đặn nhưng run rẩy của hắn. Deathstalker – cái tên ấy giờ đây chỉ còn là một lời thì thầm của quỷ dữ, một danh xưng được viết bằng máu và tuyệt vọng.
Trên người hắn, từ những đường kiếm vùi sâu trong thịt đến mớ áo giáp rách nát bạc màu, chằng chịt những đường vân xanh lè, xám nhạt ma quái. Chúng không phải là vết thương, mà là dấu ấn – một thứ đã hòa quyện vào xương thịt, thổi hồn vào từng sợi gân. Chúng là quà tặng của cái chết, từ một bàn tay tử thi mà hắn đã hái ra lá bùa nguyền rủa kia. Lúc ấy, trong cơn điên loạn của trận phong ba, hắn tưởng rằng mình chiếm được bảo vật, một thứ có thể tăng thêm sức mạnh để hạ gục kẻ thù. Nhưng đó là một cái bẫy. Lá bùa không phải là công cụ, mà là kẻ xâm chiếm. Nó ăn mòn sức lực của hắn từng ngày, thay thế từng hơi thở bằng tiếng thì thầm của sự hủy diệt, biến những giấc mơ về chiến thắng thành cơn ác mộng về sự diệt vong.
Và từ bóng tối, từ những con hẻm tăm tối giữa những tòa thổ cư đổ nát, từ chính bóng dóng của hắn trên mặt đất, chúng xuất hiện. Những sát thủ quái dị – có kẻ mang hình hài của chó sói đầu người, có kẻ da dẻ như bánh xe gỗ mục nát, có kẻ chỉ còn là bóng ma tỏa ra khí lạnh và mùi xác thối. Chúng không gọi tên, chỉ gầm gừ, chỉ rít lên bằng những chiếc răng nhọn hoặc tiếng xương khớp kêu răng rắc. Mục tiêu của chúng? Không phải giết hắn, mà là bắt sống. Đem hắn về cho thế lực đang trỗi dậy phía sau màn, thứ đang gặm nhấm thế giới từ những mạch nước ngầm. Chúng là lính canh, là mồi ngon dành cho kẻ đang rên rỉ dưới gông of sự nguyền rủa.
Hắn đứng vậy, kiệt sức, nhưng trong ánh mắt đỏ ngầu vì mất ngủ và căm hận, vẫn còn một tia sáng. Phá giải. Không phải để sống, mà để chết như một con người. Để cái thứ đang gặm nhấm cơ thể và tâm trí mình – lời nguyền, thế lực tà ác, những sát thủ quái dị – phải trả giá đắt. Hắn vung kiếm, thanh kiếm cũ kỹ, bạc màu, nhưng trên mũi kiếm vẫn còn lấp lánh ánh sáng xanh lạnh lẽo của sự phản kháng. Kiếm của một tử thần cũ, và giờ đây, nó là mới trở thành thanh kiếm của một kẻ đang sống chết giữa hai bức tường: bức tường của sự hủy diệt từ bên trong, và bức tường của sự tàn ác từ bên ngoài đang xích lại gần.
Mỗi bước chân hắn đi trên mặt đất đẫm máu là một bước tiến vào cõi điên, vào cuộc đối đầu sinh tử không có tiếng trống trận, chỉ có tiếng rít của gió và tiếng gừ gừ từ trong bóng tối. Hắn là Tử Thần Kiếm Khách, nhưng không phải để cướp mạng sống. Hắn là kẻ săn nguyền, và mục tiêu duy nhất là cái chết của chính lời nguyền ấy, bằng giá bất cứ nào – kể cả cái chết của chính mình.