Tư thế của một kẻ sống ẩn, nghệ sĩ vạm vỡ, không chỉ là hôn nhối trong bức tường đá của trang viên mà còn là thái độ, là cách anh ôm lấy những ký ức và những bóng hình lạ lẫm xâm nhập vào không gian tách biệt ấy. Tuần lễ ấy bắt đầu từ một tư thế mở cửa – một sự bất ngờ, một quyết định bốc đồng hoặc một cơn khát khao tàn nhẫn – đón những người xâm lược vào vùng đất yên tĩnh của anh. Người yêu cũ, tư thế của cô luôn như một đóa hoa khô, tươi cười trên bề mặt nhưng gốc rễ đã rệu rã. Cô bước vào trang viên với tư thế của kẻ cứu rỗi, muốn dùng chính sự quyến rũ cũ và trí nhớ chung để thổi thêm sức nóng vào lò lửa nghệ thuật đã lạnh của anh. Cô mang theo mùi hương quen thuộc – mùi thuốc lá xa xưa và một thứ gì đó gằn giọt đắng – như một chất xúc tác sống. Người hâm mộ cuồng nhiệt, chàng trai trẻ, lại mang một tư thế khác: sự thờ phụng thuần túy và nuốt chửng. Anh ta đến với tư thế của kẻ sẵn sàng bị tan nát, chỉ để được nhìn thấy hình bóng mình trong mắt vị thần đang khai sinh. Anh offer mình như một tấm bảng phản chiếu không vỡ, một hạt cát trong âm nhạc, một nét chữ mờ nhạt trong bài thơ – tất cả chỉ để được một chút sự công nhận, một chút tình cảm dù có thể là từ ánh mắt lạnh lùng của người nghệ sĩ. Còn nàng thơ tiềm năng – cô gái với đôi mắt lấp lánh như những mảnh vỡ của bầu trời đêm chưa bao giờ ai vẽ – cô mang tư thế của một khám phá. Cô đến như một người lữ khách mang theo một chiếc vali nhỏ đựng đầy những trang bìa trống và những câu hỏi sắc nhọn. Tư thế của cô là im lặng quan sát, là cách cô đặt bút không chỉ để viết mà để khai quật, để lột trần từng lớp bụi phủ kín lối đi trong trang viên và trong trái tim nghệ sĩ. Họ cùng tồn tại trong một giao điểm của những tư thế. Cuộc đối thoại không phải bằng lời mà bằng ánh mắt, bằng cách họ lấy đồ vật trong nhà chạm vào, bằng những nốt nhạc vô hình phát ra từ chiếc đàn piano cũ kỹ, bằng những vần thơ được thì thầm giữa những bóng cây cổ thụ. Cả bốn người, mỗi người một tư thế, cùng hòa vào một bản giao hưởng hỗn loạn: người yêu cũ thì thầm lời tụng ca về quá khứ, người hâm mộ cuồng nhiệt lặp lại từng chuyển động của người nghệ sĩ như một nghi lễ, nàng thơ ghi chép lại tất cả trong những trang giấy, và nghệ sĩ – trung tâm của vòng xoay ấy – với tư thế của một kẻ đang cháy, vừa tạo ra vừa bị thiêu đốt bởi chính ngọn lửa mình thắp lên. Sự sáng tạo mới – làn sóng họ kỳ vọng – không đến một cách êm dịu. Nó đến như một cơn động đất, phá vỡ mọi tư thế cũ. Những điều bất ngờ nảy mầm: một bức tranh bị xé, một trang thơ bị đốt, một nụ hôn giữa người yêu cũ và người hâm mộ trong bóng tối, một lời thú nhận từ nàng thơ rằng cô đã theo anh ta không phải vì thơ mà vì một thứ gì đó tối tăm hơn. Tiết lộ trôi nổi như xác chết trên mặt nước: những sự thật về sự phản bội, về những mối quan hệ đã bị bóp méo, về chính nỗi cô độc của nghệ sĩ không phải là sự lựa chọn mà là một căn bệnh di truyền. Nhưng làn sóng sáng tạo ấy, hung bạo và乞讨 sự sống, lại đòi hỏi một cái giá bằng chính sự sống. Khi tuần lễ kết thúc, khi trang viên lại trở về với sự tịch mịch, không phải ai cũng có thể giữ nguyên tư thế ban đầu để bước ra ngoài. Một trong số họ – có lẽ là người mang tư thế mong manh nhất, hoặc là người đã cố chấp giữ tư thế của sự bảo thủ quá mức – sẽ không còn bước chân trên mặt đất. Sự hỗn loạn ấy để lại một cái chết, hoặc một sự mất tích, hoặc một phép màu đen tối, làm gãy đổ mọi tư thế còn sót lại. Chỉ còn lại nghệ sĩ, với một không gian trống rỗng và một tác phẩm mới – tác phẩm được tạo nên từ xác sống và bóng ma của những tư thế đã tan rã, một tác phẩm đẹp đẽ và đẫm máu, là di sản duy nhất của một tuần lễ không thể quay lại.