A, cái chuyện trộm phòng vé ở rạp chiếu phim cũ kỹ đó ư? Nghe đồn xa xôi mà vẫn chẳng ai ngờ nổi. Bốn đứa, hay nên gọi là bốn con người, cứ như một bộ phim hài kịch bị lộn xộn: Halama – tên trộm xe đạp đã già, tay chân run rẩy nhưng mắt vẫn tinh quái; Poupě – chú rể nhút nhát, mặt lúc nào cũng đỏ bừng, tưởng như sắp xỉu giữa đám đông; Pic – người vợ ghen tuông đến mức tìm đâu cũng thấy bóng của "kẻ thù", nắm chặt khăn tay trong túi; và Vlk – người chiếu phim có bộ ria mép đen xì, hơi thở nồng nàn mùi thuốc lá. Họ bị buộc tội cướp phòng vé, lũng đoạn chiếc phòng đặc biệt dành cho doanh nhân.
Nhưng chuyện lạ ở đây không phải là vụ trộm, mà là sự trùng lặp đến rùng mình. Họ không chỉ hành động cứng nhắc như nhau, mà cả nụ cười méo mó, bóng dáng khom khom, thậm chí cách cúi đầu khi bị hỏi cũng giống hệt một khuôn mẫu. Không ai phân biệt nổi đâu là Halama, đâu là Poupě, hay Pic có phải là Vlk lẫn trong bộ đồng phục chiếu phim. Dưới lớp áo khoác mỏng, dưới làn khói thuốc Vlk để lại, dưới tấm khăn che nắm tay của Pic, họ hòa thành một.
Điều tra viên Doll, lão già thông minh một thời của lực lượng an ninh công cộng, cũng bị choáng. Ông ta xem xét lời khai, so sánh ảnh chụp, rồi chỉ nhún vai: “Bốn người này? Chúng giống như bốn mảnh Tuyết rơi trên mặt hồ – trắng xóa, trơn tru, và cùng một mùi. Làm sao mà tôi bắt lỗi được ai?”. Thế là vụ án chìm vào im lặng, để lại một nghịch lý: bốn kẻ bị nghi ngờ lại là một, và cái “một” ấy không tồn tại trong mắt ai. Chỉ còn lại cái tên Tuyết – như một lời thì thầm về sự vô hình, về những đường nét nhòe đi trong ký ức của những người coi thường sự giống nhau.