Vân Mông Kỳ Duyên - Mối Tình Hóa Mây Mưa Trong Truyền Thuyết Người xưa kể lại, đâu đó nơi núi Vân Mông mờ sương, từng có một mối duyên kỳ lạ khiến trời đất cũng phải thổn thức. Chuyện rằng Vân Mông Kỳ Duyên không phải là nhân duyên tầm thường, mà là mối tình trắc trở giữa chàng thư sinh nghèo họ Lý và tiểu thư con quan huyện. Hai người gặp nhau tựa như mảnh trăng non lồng giữa mây ngũ sắc – duyên phận đẹp nhưng mong manh khôn tả. Khi chàng ngỏ lời cầu hôn, gia đình nàng thẳng thừng khước từ. Quan lớn đâu dễ gả con gái cưng cho kẻ áo vải? Thế nhưng trái tim son sắt khiến đôi trẻ dám liều mình bỏ trốn lên núi Vân Mông hoang vu. Họ sống những ngày hạnh phúc ngắn ngủi trong túp lều tranh, tiếng đàn của chàng hòa cùng giọng hát ngọt ngào của nàng khiến chim rừng cũng nán lại lắng nghe. Chuyện chẳng giấu được lâu, quan huyện tức giận sai gia nhuốc lùng bắt. Bọn chúng vây núi ráo riết, đuổi hai người đến mép vực thẳm. Trước cảnh cùng đường, chàng ôm nàng mà nguyện rằng: "Dù trăm kiếp nghìn đời, cũng không rời nửa bước!". Kỳ lạ thay, lời thề vừa dứt, trời bỗng nổi cuồng phong. Một luồng sáng bạc quấn lấy đôi trai gái rồi hóa thành đám mây ngũ sắc bay lên không trung. Người đời sau kể rằng, khi trời chuyển mưa gió ở núi Vân Mông, vẫn nghe văng vẳng tiếng đàn ai oán cùng điệu hát não nùng. Ấy là lúc Vân Mông Kỳ Duyên hiện về trong cõi phiêu du. Dân trong vùng bảo: Những hạt mưa tí tách kia là nước mắt đôi tình nhân, còn màn sương mờ ảo chính là dáng hình họ quấn quýt không rời. Cái tên Vân Mông Kỳ Duyên từ đó lưu truyền như bài ca bất tử về tình yêu vượt lẽ thường tình. Giờ đứng dưới chân núi, thi thoảng vẫn thấy hai đám mây trắng – đỏ quấn quýt nhau như gợi nhắc hậu thế: Duyên phận đã thành kiếp luân hồi, thì dù trời đất nghiêng ngửa cũng chẳng thể chia lìa!