Dưới bầu trời Hoa Hoàn u ám, Vãn Phong Từ gợi nhắc số phận trớ trêu của Phương Mộ Uyển. Đêm ấy, khi sương mù vấn vai áo tang bạc, nàng đứng giữa đống tro tàn của lòng tin - mảnh đất lưu đày trở thành nấm mồ chôn vội bóng hình thiếu nữ ngây thơ năm nào. Từng mũi kim nghề thêu đâm xuyên ngón tay, nàng may lại tấm lòng rách nát. Thương cảng Hoa Hoàn chứng kiến giai nhân tay lấm bùn đất, mua chuộc từng tấc đất bằng giọt mồ hôi mặn chát. Nhưng bàn tay vừa chạm vào hy vọng, lưỡi dao ám sát lại xé toạc bình yên.
Chiếc mặt nạ bạc rơi xuống trong tiếng binh khí loảng xoảng. Gương mặt ấy - Tạ Tứ Uyên - người từng tay nâng trăng sắt choàng lên cổ nàng dải lụa hồng hôn lễ, giờ đội lốt quỷ dữ. Bóng ma chốn giang hồ khoác áo hắc bào, mỗi bước chân quét qua kinh thành tựa vó ngựa thiên địch. Nàng nhận ra vết sẹo cong trên gò má chàng - dấu tích đêm động phòng nàng vô tình cào xước khi mân mê chén rượu giao bôi.
Mười hai canh giờ như dây thừng thít cổ. Quán rượu cũ chốn phố nghèo nơi nàng trốn chạy vẫn còn vương mùi rượu nhẹ như năm xưa. Cửu Chỉ Hoa Đàm nở rộ mé sông, gợi nhớ lời thề "dẫu ngàn năm vẫn đợi" thuở ban đầu. Bản nhạc tương tư còn dở, cung đàn đứt phím. Trong lồng ngực vương nữ, con dao mổ xẻ lương tâm cắt từng khúc ruột: tiếng nước non gào thét đòi máu hắn, tiếng trái tim thổn thức gọi tên Ngụy.
Từng trang mật báo thiêu dưới ngọn đèn dầu lạnh. Tin đồn về những bộ xương trắng dưới lầu các Tứ Uyên khiến bàn tay nàng run rẩy nắm chặt phong ấn triện. Mực son chảy xuống tựa vết máu khô trên tờ chiếu chỉ cuối cùng - lệnh truy sát mang tên "Vô Phong Các chủ". Gió thổi qua song cửa, hơi thở quen bỗng áp sát gáy nàng. "Uyển nhi có nỡ?" giọng nói cũ như thuốc độc ngọt ngào xuyên qua lớp vải tang. Con dao găm nàng giấu trong tay áo tê tái - lưỡi thép giờ đâm vào tim mình hay trái tim kẻ thù?