Mặt trời lúc này đã in những đường nét tím rịm trên ngọn cây, khi cả gia đình Bé Lide đang为了 thu dọn đồ đạc trước khi chuyển đến nơi ở mới. Không khí khô hanh, rì rào tiếng lá gọi gió. Bỗng một tiếng hét nhỏ phát ra từ rìa rừng: Bé Lide đã lạc. Trước khi ai kịp tìm đường trở lại, một làn khói nhỏ vươn lên từ chỗ mấy bó củi khô, rồi bùng lên thành ngọn lửa với tiếng gầm xé rừng. Lửa liếm theo những thân cây, vươn cành như quái vật Đỏ. Mẹ Bé Lide, chị Hương, không còn thời gian khóc. Trong đầu chị vụt hiện ra bản đồ câm: khu vực nhà mới, họ đã cùng nhau đào một vòng cát và làm vành đai phòng lửa quanh nhà, cắt đứt cỏ khô, tạo ra một rào cản đầu tiên. Giờ đây, ý nghĩ ấy trở thành thắng lợi hay cái chết – cô phải đưa con trở về cái "vành đai" ấy trước khi lửa vượt qua. Chị phi như bay, chân tay cắt không khí, mắt dõi theo dấu cháu gái nhỏ trên nền đất mềm. Lửa đuổi theo sau, nóng rát lưng áo. "Lide ơi! Giữ mình!" – tiếng kêu của chị vang trong rừng, chen vào tiếng cây gãy. Bé Lide nghe thấy tiếng mẹ, ùng ục chạy từ phía bụi tre già, tay cầm con búp bê nhàu nát. Hai mẹ con ôm nhau, chạy về phía khoảnh đất trống – nơi vành đai phòng lửa cũ kỹ họ làm hồi sáng vẫn còn nguyên. Chị Hương chụp lấy con, nhảy qua khe cát, cả hai lăn vào trong vòng an toàn. Ngay sau đó, cột lửa lớn vượt qua chỗ họ vừa đứng, tính tàn phá tất cả. Mẹ con họ thở dốc trong làn khói, nhìn nhau – vành đai ấy lấy mạng họ, nhưng lửa vẫn đang cháy, chưa dừng lại.