Ánh chớp xé toạc màn đêm, tiếng sấm gầm lên như lời nguyền rủa. Tống Châu giật mình tỉnh giấc, tay quờ vào khoảng trống lạnh lẽo bên cạnh. Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào lỗ mũi khiến gáy cô dựng đứng. Vệt máu loang trên gối nhung vẫn còn ấm, nhưng chồng cô - kẻ nằm đó chưa đầy nửa khắc trước - đã biến mất tựa khói tan. Lập lòe trong ánh đèn đường hắt qua khe cửa, chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới vũng huyết dịch.
Hai ngày sau cơn bão, hồ sen sau nhà nổi váng trắng xóa. Mấy đứa trẻ đồn đại về Vật Trong Hồ - thứ gì đó to lớn, đen ngòm chìm dưới lớp bùn sâu. Tống Châu lẳng lặng ra bờ hồ, mắt đăm đăm nhìn chiếc bong bóng khí ngột ngạt nổi lên rồi vỡ tan. Ngón tay cô siết chặt chiếc khăn tay thêu hoa cúc - món quà thân thiết chị gái từng tặng cô ngày vu quy. Nhưng chính chị ấy, người đầu tiên bước vào hiện trường đêm định mệnh, lại mỉm cười lạnh lùng khi cảnh sát khám xét phòng ngủ.
Quán cà phê góc phố, người tình của chồng cô thút thít trong vòng tay Tống Châu: "Chị có biết anh ấy định bỏ trốn với em không?". Chiếc ví da đựng bức thư tuyệt mệnh cháy xém nằm chỏng chơ trên bàn. Đêm ấy, giọng chị gái vang lên the thé sau cánh cửa phòng làm việc: "Đồ con hoang! Mày giết bố mày như giết con chó à?".
Chiếc thuyền nan lắc lư bên hồ khi cảnh sát trục vớt lên Vật Trong Hồ. Không phải thi thể chồng cô, mà là chiếc vali nhôm biến dạng bởi súng đạn. Những bức thư tình cháy nửa chừng, cuốn sổ đen ghi chi tiết từng khoản hối lộ, cùng tấm ảnh gia đình bị xé toạc - vết rách chính xác qua khuôn mặt người chồng quá cố.
Mùi sen cuối mùa nồng nặc hơn bao giờ hết khi Tống Châu đứng trước mộ chồng. Chị gái cô lầm lũi quay lưng, vai run lên từng hồi. Người tình kia đã biến mất sau phiên tòa sơ thẩm, để lại trên bàn thờ bó cẩm chướng đẫm sương đêm. Còn Vật Trong Hồ giờ đã thành giai thoại phố nhỏ, như lời nhắc nhở về những điều chôn giấu luôn có ngày nổi xác.